Hiển thị các bài đăng có nhãn Gia Đình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Gia Đình. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 20 tháng 5, 2015

Xin Phép, Cám Ơn Và Xin Lỗi Là Ba Từ Giúp Duy Trì Hạnh Phúc Gia Đình

0 comments
Xin phép, cám ơn và xin lỗi là ba từ giúp chúng ta bước vào trong tình yêu của gia đình, duy trì cuộc sống hạnh phúc và bình an trong gia đình và trong xã hội, vì chúng giúp tránh các rạn nứt có thể trở thành các hố sâu ngăn cách. Vì thế đừng bao giờ kết thúc ngày sống trong gia đình mà không làm hòa với nhau.


ĐTC Phanxicô đã nói như trên với hơn 50.000 tín hữu và du khách hành hương trong buổi tiếp kiến chung sáng thứ tư hàng tuần hôm 13-5-2015.

Trong bài huấn dụ ĐTC đã khai triển đề tài Gia đình và ba lời nói viết trên cửa: Xin phép, cám ơn và xin lỗi. ĐTC nói:

Bài giáo lý hôm nay giống như cửa vào của một loạt các suy tư về cuộc sống gia đình, cuộc sống thực tế của nó với các thời điểm và các biến cố. Trên cánh cửa này có viết ba từ: “Có đuợc phép không?”, “cám ơn”, “xin lỗi”. Thật thế các từ này mở ra con đường giúp sống hạnh phúc trong gia đình. …

Chúng là các từ đơn sơ, nhưng thực thi chúng thì lại không đơn sơ như thế! Chúng gói ghém một sức mạnh lớn: sức mạnh gìn giữ gia đình cả qua hàng ngàn khó khăn và thử thách; trái lại việc thiếu chúng, từ từ mở ra các nứt rạn có thể làm cho nó sụp đổ.

Chúng ta thưòng coi các từ đó như các từ của “nền giáo dục tốt”. Đúng nền giáo dục tốt quan trọng. Một Giám Mục lớn là thánh Phanxicô de Sales, thường nói: “nền giáo dục tốt là một nửa sự thánh thiện”. Tuy nhiên hãy chú ý trong lịch sử chúng ta cũng nhận ra một khuynh hướng hình thức của các cung cách hành xử có thể trở thành mặt nạ che dấu sự khô cằn của tâm hồn và sự thờ ơ đối với tha nhân. Người ta thường nói: “Đàng sau các cung cách tốt ẩn dấu các thói quen xấu”. Cả tôn giáo cũng không thoát khỏi nguy cơ này, khiến cho việc tuân giữ hình thức rơi vào tinh thần thế tục. Ma qủy cám dỗ Chúa Giêsu đưa ra các cung cách tốt và trích dẫn cả Thánh Kinh nữa. Xem ra nó là một thần học gia. Kiểu của nó bề ngoài đúng đắn, nhưng ý hưóng của nó là nhằm làm sai lệch sự thật của tình yêu Thiên Chúa. Chúng ta trái lại hiểu nền giáo dục tốt trong các phạm trù đích thực, nơi kiểu của các tương quan tốt đâm rễ sâu trong tình yêu sự thiện và trong sự tôn trọng tha nhân. Gia đình sống nhờ sự tinh tế ấy của tình yêu thương nhau.

Tiếp tục bài huấn dụ ĐTC khai triển từng từ một. Trước hết là “xin phép” hay hỏi “Có được phép không?” Khi chúng ta lo lắng xin một cách lễ phép, cả khi chúng ta nghĩ rẳng có thể yêu sách, là chúng ta đặt một sự bảo vệ đích thật cho tinh thần sống chung trong hôn nhân và gia đình. Bước vào trong cuộc sống của người khác, cả khi nó là một phần cuộc sống của chúng ta, đòi hỏi sự tế nhị của một thái độ không xâm lăng, canh tân lòng tin tưởng và sự kính trọng. Chuyện riêng không cho phép coi mọi sự là tự nhiên. Và tình yêu càng thân tình và sâu xa bao nhiêu lại càng đòi hỏi việc tôn trọng sự tự do và khả năng chờ đợi người khác mở cửa tâm lòng họ bấy nhiêu. Liên quan tới điểm này chúng ta hãy nhớ lời Chúa Giêsu nói trong sách Khải Huyền: “Này đây Ta đứng trước cửa và gõ. Ai nghe tiếng Ta và mở cửa thì Ta sẽ vào nhà người ấy, sẽ dùng bữa với người ấy, và người ấy sẽ dùng bữa với Ta” (Kh 3, 20). Cả Chúa cũng xin phép để vào! Chúng ta đừng quên điều đó.

Từ thứ hai là “cám ơn”. Vài lần người ta nghĩ rằng chúng ta đang trở thành một nền văn minh của các cung cách hành xử xấu và các lời nói xấu, làm như thể chúng là dấu chỉ của sự thoát ly. Nhiều lần chúng ta cũng nghe nói công khai như thế. Sự tử tế và khả năng cám ơn được xem như một dấu chỉ của sự yếu đuối, có khi lại dấy lên ngờ vực. Phải chống lại khuynh hướng này ngay rong gia đình. Chúng ta phải đòi hỏi đối với việc giáo dục sống biết ơn, nhớ ơn: phẩm giá con người và công bằng xã hội đều đi qua đó. Nếu cuộc sống gia đình lơ là lối sống này, cả cuộc sống xã hội cũng sẽ mất nó. Thế rồi, đối với một tín hữu lòng biết ơn là trung tâm của đức tin: một kitô hữu không biết cám ơn là một người đã quên đi tiếng nói của Thiên Chúa. Chúng ta hãy nhớ câu Chúa Giêsu hỏi khi chữa mười người phong cùi và thấy chỉ có một người trong bọn họ trở lại cám ơn (x. Lc 17,18).

Lời thứ ba là “xin lỗi”. Đây là lời khó nói, chắn chắn rồi nhưng cần thiết. Khi thiếu nó, các nứt rạn nhỏ trở thành lớn hơn - cả khi không muốn - cho tới khi trở thành các hố sâu. Không phải vô tình trong lời kinh Lậy Cha Chúa Giêsu dậy chúng ta tìm thấy kiểu nói này: “Xin tha nợ chúng con như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con” (Mt 6,12). Thừa nhận dã thiếu sót và ước ao trả lại những gì đã bị lấy mất - tôn trọng, chân thành, yêu thương - khiến đáng được tha thứ. Và như thế là chúng ta ngăn chặn nhiễm trùng.

Nếu chúng ta không có khả năng xin lỗi, thì có nghĩa là chúng ta cũng không có khả năng tha thứ. Trong gia đình nơi người ta không xin lỗi thì bắt đầu thiếu dưỡng khí, nước tù đọng. Biết bao nhiêu vết thương đối với lòng yêu mến, biết bao nhiêu xâu xé trong các gia đình bắt đầu với sự mất đi lời nói qúy báu này “Xin lỗi”. Trong cuộc sống hôn nhân người ta cãi nhau biết bao nhiêu lần… có khi điã chén bay nữa, nhưng tôi xin cho anh chị em một lời khuyên: đừng bao giờ kết thúc ngày sống mà không làm hòa với nhau. Và để làm điều đó thì chỉ cần một cử chỉ bé nhỏ, một cái vuốt ve…

Ba lời chìa khóa này của gia đình là những lời đơn sơ và có lẽ ban đầu chúng khiên cho chúng ta cười. Nhưng khi chúng ta quên chúng, thì không có gì để mà cười, có đúng thế không ? Có lẽ nên giáo dục của chúng ta bỏ bê chúng quá. Xin Chúa giúp chúng ta đặt để chúng trở lại vào đúng chỗ, trong con tim chúng ta, trong nhà chúng ta và trong cả cuộc sống chung xã hội nữa.

ĐTC dã chào các đoàn hành hương đến từ các nưóc Bắc Mỹ và Âu châu, cũng như các đoàn hành hương đến từ Đài Loan, Camerun, Mêhicô, Honduras, Argentina, Brasil. Ngài đặc biệt chào các thành viên Hội Tương trợ truyền giáo quốc tế Pháp hoạt động trong lãnh vực y tế và cổ võ truyên giáo trong các giáo phận và dòng tu.

Chào các đoàn hành hượng nói tiếng Bồ Đào Nha ĐTC nói 13 tháng 5 là lễ Đức Mẹ Fatima. Ngài xin tín hữu gia tăng các cử chỉ hằng ngày tôn sùng Mẹ và noi gương Mẹ và hãy tín thác cho Mẹ mọi sự để trở thành dụng cụ lòng thương xót và hiền dịu của Thiên Chúa đối với các thành phần khác trong gia đình cũng như bạn bè thân hữu. ĐTC mời đức ông người Bồ Đào Nha đọc một kinh Kính Mừng bằng tiếng Bồ kính Đức Mẹ.

Ngài cũng chào các trẻ em Ba Lan mới rước lễ lần đầu và chúc các em càng ngày càng yêu Chúa Giêsu hơn, tín thác nơi Chúa và sống thân tình với Chúa.

Trong các nhóm tiếng Ý ĐTC đặc biệt chào các linh mục sinh viên trường Thánh Phaolô của Bộ Truyền giáo đã xong chương trình học và chuẩn bị về nước làm việc. Ngài khích lệ các vị đừng bao giờ đánh mất đi lòng hăng say truyền giáo.

Chào giới trẻ người đau yếu và các đôi tân hôn ĐTC khuyên mọi người vun trồng lòng tôn sùng Mẹ Maria, siêng năng lần hạt mỗi ngày và cảm thấy Mẹ luôn gần gũi đặc biệt trong những lúc khó khăn.

Buổi tiếp kiến đã kết thúc với Kinh Lậy Cha và phép lành tòa thánh ĐTC ban cho mọi nguời.

Nguồn: vietcatholic.net
Read more...

Thứ Hai, 23 tháng 3, 2015

Nếu Chúa Giêsu Tư Vấn Hôn Nhân

0 comments
Nếu Chúa Giêsu là nhà tư vấn hôn nhân, Ngài sẽ khuyên bạn làm gì? 

  1. PHỤC VỤ
Chắc hẳn Chúa Giêsu sẽ khuyên vợ chồng phải phục vụ lẫn nhau, như Thánh Phaolô nói: “Vì lòng kính sợ Đức Kitô, anh em hãy tùng phục lẫn nhau. Người làm vợ hãy tùng phục chồng như tùng phục Chúa, vì chồng là đầu của vợ cũng như Đức Kitô là đầu của Hội Thánh, chính Người là Đấng cứu chuộc Hội Thánh, thân thể của Người. Và như Hội Thánh tùng phục Đức Kitô thế nào, thì vợ cũng phải tùng phục chồng trong mọi sự như vậy. Người làm chồng, hãy yêu thương vợ, như chính Đức Kitô yêu thương Hội Thánh và hiến mình vì Hội Thánh; như vậy, Người thánh hoá và thanh tẩy Hội Thánh bằng nước và lời hằng sống, để trước mặt Người, có một Hội Thánh xinh đẹp lộng lẫy, không tỳ ố, không vết nhăn hoặc bất cứ một khuyết điểm nào, nhưng thánh thiện và tinh tuyền. Cũng thế, chồng phải yêu vợ như yêu chính thân thể mình. Yêu vợ là yêu chính mình” (Ep 5:21-28).
  1. TRAO TẶNG và BIẾT ƠN
Hãy trao tặng cả con người của mình, vì “cho thì có phúc hơn là nhận” (Cv 20:35). Mối quan hệ phu thê luôn cần nhiều sự quan tâm, chăm sóc, cả tinh thần và thể lý. Một bữa ăn, một ly cà phê, một lời cảm ơn,… đó là thể hiện tình yêu dành cho nhau: “Thuở ban đầu, Đấng Tạo Hoá đã làm ra con người có nam có nữ. Vì thế, người ta sẽ lìa cha mẹ mà gắn bó với vợ mình, và cả hai sẽ thành một xương một thịt. Như vậy, họ không còn là hai, nhưng chỉ là một xương một thịt. Vậy, sự gì Thiên Chúa đã phối hợp, loài người không được phân ly” (Mt 19:4-6). Thánh Phaolô nói: “Ở đâu và lúc nào chúng tôi cũng đón nhận những ân huệ ấy với tất cả lòng biết ơn” (Cv 24:3).
  1. YÊU THƯƠNG và THA THỨ
Yêu thương và tha thứ luôn liên quan với nhau. Có yêu thương thì mới khả dĩ tha thứ. Thánh Phaolô nói: “Anh em đừng mắc nợ gì ai, ngoài món nợ tương thân tương ái; vì ai yêu người thì đã chu toàn Lề Luật. Thật thế, các điều răn như: Ngươi không được ngoại tình, không được giết người, không được trộm cắp, không được ham muốn, cũng như các điều răn khác, đều tóm lại trong lời này: Ngươi phải yêu người thân cận như chính mình. Đã yêu thương thì không làm hại người đồng loại; yêu thương là chu toàn Lề Luật vậy” (Rm 13:8-10). Thánh Phaolô phân tích: “Đức mến thì nhẫn nhục, hiền hậu, không ghen tương, không vênh vang, không tự đắc, không làm điều bất chính, không tìm tư lợi, không nóng giận, không nuôi hận thù, không mừng khi thấy sự gian ác, nhưng vui khi thấy điều chân thật. Đức mến tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, hy vọng tất cả, chịu đựng tất cả” (1 Cr 13:4-7).
  1. ĐỪNG ÍCH KỶ
Ích kỷ là tính xấu, là hoa trái không tốt lành. Chúa Giêsu muốn mọi người biết tôn trọng nhau và yêu thương nhau, huống chi là vợ chồng với nhau. Ngài biết chúng ta bất toàn, thế nên Ngài ở giữa để lấp đầy khoảng cách đó. Tuy nhiên, chúng ta có thể gieo hạt để có thể thu hoạch trong mối quan hệ phu thê. Thánh Giacôbê nói: “Nếu anh em sống theo tính xác thịt, anh em sẽ phải chết; nhưng nếu nhờ Thần Khí, anh em diệt trừ những hành vi của con người ích kỷ nơi anh em thì anh em sẽ được sống” (Rm 8:13).
  1. ĐỪNG NÓNG GIẬN
Cơn giận khiến người ta mất khôn và khiến xa cách nhau. Do đó, hãy cố gắng làm hòa trước khi đi ngủ. Nóng giận là một trong những điều do tính xác thịt gây ra (Gl 5:19-20), không nóng giận là thể hiện đức mến (1 Cr 13:5). : “Mỗi người phải mau nghe, đừng vội nói, và khoan giận, vì khi nóng giận, con người không thực thi đường lối công chính của Thiên Chúa” (Gc 1:19-20). Không nóng giận sẽ làm cho gia đình ngập tràn niềm vui.
TRẦM THIÊN THU (Viết theo Beliefnet.com)
Source: http://www.chuacuuthe.com
Read more...

Thứ Tư, 31 tháng 7, 2013

CÁM ƠN MẸ ĐÃ CHO CON CUỘC SỐNG

0 comments


Người đàn bà đội vội chiếc nón lên đầu, tắt tả rẽ vào con hẻm nhỏ, đi thật nhanh như thể sợ ai đó trông thấy. Vân đứng lặng nhìn theo, tim nhói đau, cái cảm giác bị bỏ rơi lại ùa về.

Người đà bà đó là mẹ Vân. Người mẹ đã gửi Vân vào trại trẻ mồ côi khi Vân tròn 4 tháng. Vân là sản phẩm của một tình yêu khờ dại và một sự lừa tình đáng khâm phục. Ở cái tuổi 18, mẹ Vân đã không bỏ đi giọt máu của mình mà lặng lẽ sinh rồi nuôi con 4 tháng cho cứng cáp, sau đó gửi con vào cô nhi viện. Hai năm sau bà lấy chồng.

Không như những người mẹ khác, mỗi năm bà đều ghé thăm Vân vài lần, mang cho Vân ít đồ, ít quần áo. Vì thế Vân biết mình có mẹ chứ không như các bạn. Nhưng lần nào bà cũng vội vàng, lén lút. Bà vào thăm con ở trại trẻ mồ côi mà như thăm con ở tù. Lúc bé, Vân không hiểu nổi vì sao mẹ lại sợ sệt vậy, vì sao mẹ lại gửi Vân vào đây mà không cho Vân được ở cùng. Lớn lên
Vân mới hiểu, bà muốn chôn vùi sai lầm thời trẻ, để sống tiếp.

Bà lấy chồng và người đàn ông đó biết bà có quá khứ, nhưng ông ấy nghĩ rằng đứa bé ấy không có cơ hội được nhìn thấy mặt trời. Có lẽ vì thế lần nào đến thăm Vân bà cũng phải giấu giếm, vụng trộm.

Vân ước bà đừng sinh ra Vân trên cuộc đời này, hoặc nếu có, thì cứ tàn nhẫn mà bỏ Vân lại cô nhi viện, đừng để Vân biết trên đời này còn mẹ. Như thế, Vân sẽ sống như bao bạn trong trại trẻ khác, mặc định cho mình không cha không mẹ. Đằng này, mẹ vẫn thăm Vân, dù không nhiều, nhưng chỉ thế thôi cũng đủ làm Vân đau khổ.

Những món đồ mà mẹ mang vào, Vân không hề đụng đến. Cái Vân cần thì cả cuộc đời này bà đã không cho Vân, những thứ đó nào có ý nghĩa gì? Tuy nhiên Vân chưa bao giờ nghĩ mình sẽ nói sự thật cho người chồng của mẹ biết. Vân coi mình như một sai lầm cần phải quên đi.

Mai là ngày Vân cưới. Người chồng tương lai ở cùng trại trẻ với cô. Anh ấy thiệt thòi hơn vì chẳng được biết cha mẹ mình là ai. Vân không báo với mẹ, cô không muốn làm mẹ khó xử. Làm sao mẹ cô dám dành cả ngày để dự lễ cưới?

Ngày cưới, đại diện nhà trai, nhà gái đều là những người quen trong trại trẻ. Vân mặc váy trắng đứng cạnh chồng. Nhìn trong hội trường, Vân thấy cái dáng quen thuộc của mẹ. Bà ngồi ở góc phòng, khép nép.

Bữa tiệc tàn, mẹ Vân lặng lẽ đến bên, giúi vội vào tay Vân chiếc khăn mùi xoa. Bên trong có đôi nhẫn vàng. Bà nói vội: "Đó là quà cưới mẹ dành cho con". Rồi bà khóc và bước đi, vẫn vội vã như mọi lần. Vân đứng ngây người.

- Anh đã nói cho mẹ biết hôm nay mình cưới. Mẹ có vẻ rất đau khổ vì ngày cưới mà em không cho mẹ biết, nhưng mẹ nói điều mẹ buồn nhất là trong ngày trọng đại của em, mẹ không thể làm gì hơn cho em.

Đừng bao giờ giận mẹ, hãy cám ơn cuộc đời đã cho em một người mẹ. Bởi lẽ mẹ đã cho em cả cuộc sống này, dù bằng cách nào đi chăng nữa.

Mẹ đã không từ bỏ em khi em còn là giọt máu đỏ hỏn, mẹ cũng đã không để mặc em trên cuộc đời này. Dù sự quan tâm của mẹ không thể trọn vẹn, nhưng chỉ bấy nhiêu thôi nhiều người mẹ đã không làm được. Và hãy cảm thấy mình là người hạnh phúc em ạ, vì còn có bao người không được biết mẹ trên đời.

Vân gục đầu vào vai chồng khóc: "Lần sau em sẽ cảm ơn mẹ vì đã cho em được sống".

Nguồn: Sưu tầm
Read more...

Thứ Tư, 17 tháng 7, 2013

LỜI NÓI DỐI CỦA CHA

0 comments
 
Để đến hôm nay, khi đã thành đạt, vợ đẹp, con ngoan. Cuộc sống hối hả, vô thường vô tận. Nó cũng chẳng bao giờ đóai hoài đến cái đầu, hay miếng xương con cá. Vì những thứ đó đã được vợ nó bỏ đi, chỉ mang phần thịt lên mâm cơm.
***

Cha mẹ nó lớn tuổi mới cưới nhau. Hồi đó, gia đình nghèo khó. Mẹ mất sớm, cha tần tảo nuôi 3 anh em nó nên người. Nhà gần sông, nhưng cha đau yếu, ít khi có được con cá mà ăn, mà có được bữa cá đã là thịnh soạn lắm với anh em nó rồi. Nó còn nhớ, mỗi lúc ăn cá, cha thường bảo: “Để tao ăn đầu và xương”

 

Nó nhanh nhẩu: “Tại sao hả cha?”

Cha nó nói vẻ mặt nghiêm nghị, kiểu răn dạy: “Vì cha già rồi, hay đau đầu, nên ăn đầu thì nó sẽ bớt đau – cái này gọi là ăn óc bổ óc, hiểu không? Xương yếu, ăn xương thì sẽ cứng cáp hơn. Có vậy mà cũng không hiểu hả?”

Tâm hồn trẻ con, nó và hai đứa em đinh ninh là cha nói thật. Mỗi lúc đến bữa ăn, nó còn nhanh nhẩu sẻ ra từng phần. Bỏ đầu và xương qua cho cha nó. Ba anh em tranh nhau phần thịt. Có những lúc nó cũng phân vân, những khi như thế, cha nó lại bảo: “Hồi nhỏ, ông bà nội cho tao ăn thịt suốt, giờ nhìn thịt là cha thấy ớn quá, sau này lớn các con cũng như cha thôi.”

Thấm thoắt thoi đưa, anh em nó lớn lên, và cha nó già đi. Sau này, khi nó đủ hiểu biết mới nhận ra những lời cha nó nói trước đây là nói dối, thì cũng là lúc đời sống của gia đình nó khấm khá hơn. Anh em nó có thể thay cha đi đò, đi sông, mò cua, thả cá. Vì thế mà cha nó cũng thỉnh thoảng ăn thịt, hay ăn thường xuyên nó cũng chẳng nhớ. Vì tuổi trẻ bồng bột, không dám – không ngẫm nghĩ nhiều về yêu thương, hay vì cha nó cố tìm cách cho “lời nói dối” được anh em nó chấp nhận hơn, nó cũng chẳng còn nhớ.

Để đến hôm nay, khi đã thành đạt, vợ đẹp, con ngoan. Cuộc sống hối hả, vô thường vô tận. Nó cũng chẳng bao giờ đóai hoài đến cái đầu, hay miếng xương con cá. Vì những thứ đó đã được vợ nó bỏ đi, chỉ mang phần thịt lên mâm cơm.

Hôm nay là ngày giỗ lần thứ 10 của cha nó. Nhìn di ảnh ba gầy còm, nhưng nở một nụ cười tươi sáng. Nhìn con cá chiên to đùng, lấp lánh mỡ mà vợ đặt lên bàn thờ, nó chợt bất giác rơi lệ. Một cơn đau từ đâu hiện về nhói lòng vô tận. Nó phải quay mặt đi để lau hàng lệ, để giấu vợ con. Nhưng nó không thể xóa đi được hình dáng cha già còm cõi, xiêu vẹo bước đi bên sông, “cha đi thả cá mùa nước nổi”. Rồi sau đó là những trận thương hàn triền miên hành hạ ông. Nó không thể xóa đi được cái ý nghĩ “nếu cha ăn nhiều thịt hơn, thì đã không già yếu như thế”. Vừa khấn vái, nó lại bất giác kêu lên những tiếng “cha” từ trong cổ họng.

Đến lúc ra bàn ăn. Nhìn vợ đang xẻ thịt con cá, để bỏ đi phần đầu và xương. Nó giữ tay vợ lại: “Em, để anh ăn đầu, đừng bỏ đi”.

Vợ hiểu. Vợ nó bỏ đầu cá qua cho chồng. Chỉ có cô con gái nhỏ là thắc mắc “Sao hôm nay ba lại ăn đầu, nó lắm xương, nó sẽ làm đau ba đấy”.

Nó xoa đầu con gái, nuốt tiếng nấc đang chầu chực nơi cổ họng vào trong, bảo “Dạo này ba hay đau đầu, nên ăn đầu sẽ hết đau con gái à, cái này gọi là ăn đầu bổ đầu đấy con yêu”.

Nó vừa ăn vừa cố cho những giọt nước mắt không tràn xuống bát cơm.
Nguồn: Sưu tầm
Read more...

Thứ Tư, 10 tháng 7, 2013

Chương Trình Của Thiên Chúa

0 comments

Thiên Chúa có một chương trình cho mỗi một em bé chào đời. Sau đây là câu chuyện của một người đàn bà đã đón nhận chương trình ấy:

Tôi chuyển bụng và được đưa vào bệnh viện vào một buổi tối mùa đông. Tôi đang thiếp ngủ thì có tiếng của viên bác sĩ trực nói nhỏ vào tai tôi:

Thưa bà, tôi rất đau buồn báo tin cho bà biết rằng, kết quả của các cuộc xét nghiệm sơ khởi cho thấy thai nhi có những triệu chứng "đao".

"Ðao" là một triệu chứng để chỉ những em bé sinh ra với một trí não không bình thường. Tôi suy nghĩ miên man, tương lai của con tôi rồi sẽ ra sao? Chúng tôi sẽ ăn nói với gia đình và bà con họ hàng như thế nào?

Vào giữa lúc ấy một cô gái xuất hiện trước phòng tôi, tôi nhận ra cô tức khắc, đây là một học sinh trung học của tôi, tên của em là Jessica. Sự xuất hiện của em làm tôi nhớ lại những nữ sinh của lớp do tôi phụ trách.

Một buổi sáng nọ khi tôi có mang được ba tháng, Jessica đến gặp riêng tôi, sau một hồi do dự, em bật khóc và nói:

Thưa cô, em cũng đang có mang được bốn tháng.

Sau khi lấy lại bình tĩnh, Jessica cho tôi biết cha của đứa bé là một học sinh cùng trường. Jessica nói, cả hai đều còn quá trẻ để có thể kết hôn với nhau và nhất là còn quá trẻ để có con với nhau. Em không biết phải làm gì, vì mẹ em vừa mới ly dị và hiện đang phải làm việc vất vả mới có đủ tiền trả học phí cho em. Em không biết phải nói với mẹ em như thế nào?

Nghe xong câu chuyện của Jessica, tôi liền nói với em như thể tôi đã có sẵn câu trả lời trong đầu:

Chúa có một chương trình cho đứa con của em, em đừng bao giờ quên điều đó.

Trong thời gian đó Jessica đã thú nhận với mẹ em về lỡ lầm của em. Em không ngờ rằng mẹ em rất thông cảm với em.

Về phần tôi, tôi cũng đi gặp bà hiệu trường để bàn bạc về một kế hoạch khả dĩ có thể giúp Jessica trong những ngày em có mang. Các giáo viên cũng như cả lớp của Jessica đều hân hoan đón nhận tin vui và đều tỏ ra thông cảm với em. Dĩ nhiên, chương trình hành động thông thường nhất mà người ta cho là hợp lý nhất dành cho Jessica, là giúp em sinh nở và sau đó mang đứa con cho một tổ chức các cha mẹ nuôi.

Giờ này Jessica đang đứng bên cạnh tôi để an ủi tôi. Em cho tôi xem hình đứa con gái của em. Sau khi tôi sinh hạ đứa bé có triệu chứng "đao", Jessica đến đứng nói nhỏ vào tai tôi điều mà tôi đã nói với em trước đây:

Thưa cô, Chúa có một chương trình cho đứa con của cô, xin cô đừng bao giờ quên điều đó.

Tôi đã nhìn em và mỉm cười. Những gì tôi đã nói với em, giờ đây em dạy lại cho tôi.

Mười hai năm đã trôi qua kể từ ngày đó. Cách đây vài tuần tôi gặp lại Jessica trong một bãi đậu xe trước một siêu thị. Chúng tôi chào hỏi và nói chuyện với nhau. Khi tôi lái xe đi được một đoạn, các con tôi, kể cả đứa con gái mắc chứng bệnh "đao" hỏi tôi về Jessica. Tôi mỉm cười trả lời, đó là một trong những người thầy hay nhất của mẹ.


Thiên Chúa có một chương trình cho mỗi đứa con chào đời. Có lẽ đó cũng là điều mà chúng ta nghe vọng ra từ máng cỏ, nơi Hài Nhi Giêsu đã chào đời.

Ngài đến để cho mỗi một em bé được cưu mang và sinh hạ với tất cả phẩm giá của con người.

Ngài đến để cho mọi đứa bé chào đời được tôn trọng và yêu thương.

Ngài đến để cho mọi trẻ thơ đều có một tương lai.

Ngài đến để nói với chúng ta rằng, dù khỏe mạnh hay bệnh tật, dù thông minh hay đần độn, dù xinh đẹp hay xấu xí, dù bình thường hay khuyết tật... tất cả mọi em bé chào đời đều có một phẩm giá thánh thiêng bất khả xâm phạm.

Ngài lại càng muốn nói với chúng ta rằng, những đứa bé bất hạnh nhất cần phải được dành cho nhiều tình thương và quan tâm hơn.

Cùng với các em bé chào đời, chúng ta cũng được Ngài mời gọi nhìn về không biết bao nhiêu người bất hạnh xung quanh chúng ta, họ cũng có một phẩm giá cao trọng như mọi người, và phải là đối tượng tình thương của chúng ta.


Lạy Chúa Giêsu, Chúa đến để tỏ bày phẩm giá cao trọng của chúng con, xin cho chúng con luôn ý thức được phẩm giá của chúng con, cũng như tôn trọng và yêu thương Chúa trong mỗi một tha nhân.

Nguồn:  Radio Veritas Asia
Read more...

Thứ Sáu, 5 tháng 7, 2013

Lời Nguyện Của Cha Mẹ

0 comments

Lạy Chúa,

xin cho con trở thành những bậc cha mẹ tốt lành và hoàn hảo.

Xin giúp con biết tìm hiểu con cái của con, biết nhẫn nại lắng nghe các cháu muốn nói gì, và thông cảm tìm hiểu những khúc mắc ưu tư tuổi trẻ của con mình.

Xin cho con biết lịch sự nhã nhặn với các con của con như con muốn các cháu luôn nhã nhặn lịch sự với con.

Xin cho con can đảm thú nhận những lỗi lầm của mình, và xin các con của con tha thứ cho con khi con đã hành động sai quấy đối với các cháu. Ước gì con không bao giờ vô tâm phi lý chạm tự ái của các con của con.


Xin cho hằng giờ hằng phút, bằng tất cả lời nói và việc làm, con chứng minh cho các con của con thấy sự thành thật và ngay thẳng sẽ phát sinh hạnh phúc.

Xin cho con biết trao tặng các con của con tất cả những điều mong ước phải lẽ, và giữ gìn con luôn luôn can đảm, biết từ chối bất cứ một đặc ân nào có thể làm hại các cháu sau này.

Xin cho con của con đừng bao giờ khinh khi bố mẹ vì thất học hoặc ngôn ngữ xứ người không thông, nhưng cho các cháu biết nhận ra cả cuộc đời của con vất vả khổ nhọc cũng chỉ vì để lo cho các cháu có một cuộc đời tốt đẹp hơn của con.


Xin đừng để con của con quên giòng giống Lạc Hồng và quê hương Việt Nam, nơi tổ tiên bao đời gầy dựng, song cho các cháu luôn nhận thức được mình vẫn là người Việt Nam máu đỏ da vàng với bốn ngàn năm lịch sử dựng nước.

Cuối cùng, xin Chúa cất hết những mặc cảm đang đè nặng trong tâm hồn con vì dị biệt ngôn ngữ, vì mặc cảm phải luôn nhờ vả con cái, vì nhiều điều con còn ấm ức trong lòng không nói ra được.

Xin cho con biết xử sự công bình vô tư, ân cần và đồng hành với con cái để các cháu thực sự quý trọng con.

Xin cho con là bậc cha mẹ xứng đáng để các con của con yêu thương con và bắt chước con.

Và lạy Chúa,



xin cho con một tâm hồn thanh thản, an bình và nhận ra được cuộc sống gia đình nơi đây là quà tặng Chúa ban cho con. Amen!

Trích  Maranathan

Read more...

Chủ Nhật, 16 tháng 6, 2013

19 điều mẹ nên nói với con gái

0 comments
Hãy dạy con gái biết nói “Không”, biết yêu thương bản thân mình và biết không đánh mất bản thân mình vì một cậu con trai… trước khi con trưởng thành.
Dưới đây là những chia sẻ của JennaMcCarthy, chuyên gia tâm lý, tác giả của rất nhiều cuốn sách về hôn nhân và gia đình như Not-so-handy Man You Married, Sex-Obsessed… trên trang ivillage.com của Canada.
Tôi luôn muốn có con gái và tôi đã toại nguyện. Tôi trân trọng từng phút được ở bên con, từ những giây phút ngồi uống trà hay làm móng chân cùng nhau cho đến những lần đi shopping… Nhưng nuôi dạy con không hề dễ dàng. Từ khi còn bé xíu, con bé đã là mục tiêu nhắm đến của các phương tiện thông tin đại chúng, sách báo, truyền hình, Internet, rằng con gái phải mảnh mai mới đẹp, nếu muốn hạnh phúc hãy có một đôi giày của hãng A, B, C nào đó…
Là một phụ huynh, chúng ta nên định hình một khuôn mẫu để sau này con cái chúng ta trở thành. Có rất nhiều bài học cuộc sống mà tôi muốn dạy cho các con của mình, và tôi cũng có một số lời khuyên cụ thể cho các cô con gái. Dưới đây là những điều quan trọng nhất tôi nghĩ cần phải nói với con gái trước khi bé 18 tuổi.
1. Hãy biết nói “KHÔNG”
Chắc chắn mẹ không thích một chút nào khi con nói từ đó với mẹ. Nhưng trong một thế giới đầy cám dỗ và không hoàn toàn an toàn, con sẽ phải đối mặt với những khó khăn vô tận. Từ bọn con trai, bia rượu cho đến những tấm hình không phù hợp trên Facebook…, rắc rối tiềm ẩn ở bất kỳ nơi nào con đi qua. Sẽ luôn có một giọng nói nhỏ từ sâu thẳm trong con, nói cho con biết những gì khi con cảm thấy không đúng. Con hãy lắng nghe linh cảm của mình và tôn trọng nó. Quan trọng nhất, hãy sử dụng lời nói đó để nói KHÔNG. Chắc chắn là không dễ dàng, nhưng mẹ đảm bảo, rồi con sẽ vui mừng khi dám nói KHÔNG.
2. Vẻ đẹp nội tâm quan trọng hơn vẻ đẹp hình thức
Không có gì là sai khi con tự hào về nhan sắc của mình và muốn được xinh đẹp. Nhưng nếu tất cả những gì con quan tâm chỉ là hình thức bề ngoài, con sẽ nhanh chóng bị đẩy xuống đường. Mà con đâu có làm gì để bị đối xử như thế? Bởi vẻ đẹp thực sự đến từ lòng tử tế, chu đáo và nhân hậu. Nếu tâm hồn con xấu xí, thì con vẫn là người xấu xí.
3. Vật chất không làm con hạnh phúc
Khi con đang mê tít một đôi giày trượt patin, chiếc túi sành điệu như của cô bạn học… con có thể nghĩ rằng vật chất có thể mang lại hạnh phúc cho mình. Nhưng rồi những món đồ này có thể sẽ bị hỏng, mất, hay đơn giản là lỗi mốt, chúng sẽ không còn được con quan tâm nữa. Hạnh phúc thực sự chỉ đến từ việc trân trọng những gì con đang có.
4. Hãy bản lĩnh khi kết bạn
Hãy cẩn thận khi chọn bạn. Có những cô bé xấu tính, ghen tuông, nhỏ nhen, độc ác. Một vài người sẽ nói dối con, giả vờ kết bạn với con và sẽ đâm sau lưng con. Con cần tìm hiểu và có bản lĩnh khi kết bạn.
5. Các bạn gái sẽ có ý nghĩa trong suốt cuộc đời con
Đúng là có những bạn gái xấu tính, nhưng khi con tìm được một người bạn trung thành, một người bạn đích thực, con nên giữ gìn tình bạn này cho đến lúc lìa đời. Con cũng phải trung thành và tử tế với cô ấy. Các chàng trai sẽ đến và đi nhưng một người bạn gái sẽ luôn ở bên con, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, kể cả khi giữa hai người có một khoảng cách dài về địa lý.
6. Không phán xét người khác (nhưng phải biết rằng con sẽ bị đánh giá)
Mẹ vẫn từng dạy con đừng đánh giá một con người chỉ qua bộ quần áo họ mặc hay vẻ bề ngoài của họ, "chiếc áo đâu làm nên thầy tu”. Tiếc rằng cả thế giới vẫn làm như vậy. Hãy nhớ điều đó khi con định mặc áo hở rốn, đeo khuyên ở lưỡi hay nhuộm tóc màu xanh da trời… Điều này có thể không ảnh hưởng nhiều đến cuộc sống hiện tại của con nhưng sau này, khi con muốn tìm một công việc tốt hay đến gặp bố mẹ của người yêu, nó sẽ gây rắc rối cho con.
7. Bộ ngực thường được đánh giá quá cao
Cho đến khi con có nó, con vẫn muốn có nó. Con luôn ám ảnh liệu ngực mình quá nhỏ hay quá lớn? Liệu có thể lớn hơn không?... Trên hành tinh này, không ngực của ai giống ai cả, thậm chí hai bên ngực của một người cũng không hoàn toàn giống nhau. Dù con cảm nhận về ngực của mình như thế nào cũng không thành vấn đề. Hãy quan tâm chăm sóc và ăn mặc cẩn thận để tôn lên vẻ đẹp của nó nhưng con không cần thiết phải gây sự chú ý từ nó.
8. Hãy trò chuyện với bà ngoại
Mẹ biết chắc chắn là con yêu bà ngoại nhưng con đã dành thời gian để nói chuyện thực sự với bà hay không? Bà đã trải qua kinh nghiệm cả đời làm một người phụ nữ, và sẽ rất lãng phí nếu con không khai thác được gì từ sự khôn ngoan của bà. Hãy hỏi xem bà đã trưởng thành như thế nào, người đàn ông đầu tiên mà bà thích ra sao, làm sao bà biết được điều mình muốn khi trưởng thành… Thật buồn nhưng sự thật là bà sẽ không thể ở bên chúng ta mãi mãi, vì thế con hãy cố gắng hiểu bà khi con còn có thể.
9. Trường trung học không phải là cuộc sống thực của con
Dường như có quá nhiều điều để con đánh cược ở đây: Những cô gái dễ thương để con sẵn sàng kết bạn, những chàng trai tuyệt vời mà con nghĩ rằng không thể gặp ai khác tốt hơn. Hãy tin mẹ, cuộc sống sẽ phức tạp, thế giới sẽ rộng lớn hơn rất nhiều khi con bước vào cánh cổng đại học hay khi đi làm… Còn những gì các bạn con đã thể hiện thời trung học không hẳn sẽ dự đoán đúng bạn ấy sẽ như thế nào khi trở thành một người lớn.
10. Hãy yêu bản thân mình trước tiên
Không phải tất cả mọi người đều yêu quý con, và điều đó hoàn toàn bình thường. Phái nữ thường bị ám ảnh bởi đánh giá của mọi người về mình, nhưng sự thật là ta không thể làm vui lòng tất cả mọi người. Người duy nhất bắt buộc phải thích con vô điều kiện chính là con. Miễn là con nhìn vào cô bé trong gương và biết rằng quyết định của con là đúng cho cô bé ấy, con hãy hành động và con sẽ không bao giờ lạc đường, dù điều đó có thể thể khiến ai đó phật lòng.
11. Ý nghĩa của sự chờ đợi
Những đứa trẻ khác đã sẵn sàng lên sàn nhảy hay làm bất kỳ một việc gì đó, trong khi con thậm chí không hiểu rõ sàn nhảy như thế nào. Cảm giác không thoải mái với điều chưa biết khiến con không sẵn sàng. Không sao, rồi một ngày con cũng có thể đi nhảy, con không cần thiết phải vội vã. Rất hiếm người hối tiếc vì mình đã lớn chậm trong khi có vô số cô gái sau này đau khổ vì mình đã sống gấp.
12. Quan hệ tình dục phải vui vẻ
Con không cần thiết phải vội vàng ăn trái cấm. Tuy nhiên, khi con cảm thấy mình đã sẵn sàng chịu trách nhiệm về hành động của mình, con hãy nhớ sex phải được thực hiện trong vui vẻ. Nếu người bạn trai không quan tâm đến việc làm cho con thoải mái, kể cả về mặt cảm xúc lẫn thể chất, hoặc con không đủ hiểu biết về cơ thể của mình để giúp người bạn ấy đi đúng hướng, con nên xem lại “ý nghĩa của sự chờ đợi”.
13. Đừng so sánh con với người khác
Con có thể không muốn nghe điều này, nhưng sự thật là luôn có một người nào đó đẹp hơn con, giàu hơn con, nổi tiếng hơn, thông minh hơn, hoặc khỏe mạnh hơn con. Đừng suy đoán rằng cuộc đời của cô ấy hạnh phúc hơn con chỉ vì điều đó. Cuộc đời không phải là một cuộc thi đấu mà là một hành trình. Con ở đây, và con sẽ làm sao để có thể tốt nhất ở mức có thể.
14. Đó chỉ là tóc
Hoàn toàn nghiêm túc. Con có thể uốn cong hay kéo thẳng, buộc đuôi ngựa hay thả xõa, tết đuôi sam hay búi cao… Con có thể muốn nó dày hơn hay mỏng hơn. Con có thể nhuộm màu nâu, vàng (miễn là đừng hồng hay xanh, tím…). Con mất hàng giờ để để đếm những sợi tóc chẻ ngọn. Tất cả để làm gì? Nó chỉ là tóc. Cuộc sống quý giá hơn nhiều, không nên mất thời gian để theo đuổi sự hoàn hảo của mái tóc. Hãy đội một cái mũ lên đầu, ra ngoài và tận hưởng niềm vui của cuộc sống.
15. Làm một người thông minh rất thú vị
Đôi khi con có thể cho rằng nên che giấu sự thông minh của mình. Hãy nghe mẹ, con không cần phải làm thế. Không cần phải biến mình thành ngốc nghếch để có vẻ dễ thương hơn hay dễ gây ấn tượng với một chàng trai hơn. Nếu con biết sử dụng bộ não của mình, con sẽ thấy mọi người sẽ phải ghen tị với sự dễ thương và thành công của con.
16. Đừng đánh mất bản thân mình vì một chàng trai
Mục đích của hẹn hò là để tìm thấy một chàng trai mà con yêu như đúng con người của anh ta, cũng như anh ta yêu con vì đúng con người của con. Con không cần phải giả vờ thích đua xe lướt gió hay những bộ phim kinh dị chỉ vì chàng trai đó thích, hoặc cũng không cần phải phủ nhận việc con thích phim tình cảm sướt mướt chỉ vì chàng trai đó chê bai. Vẫn còn rất nhiều chàng trai trên đời sẵn sàng yêu và ngưỡng mộ mọi điều kỳ quặc nhất ở con. Con hãy chọn cho mình một trong những chàng trai như thế.
17. Hãy biết lên tiếng
Mẹ không nói về chuyện phàn nàn, khoe khoang hay cố gắng để ép buộc người khác theo ý kiến của mình… Nhưng nếu con có một ý kiến nào đó hoặc bị đối xử bất công, hoặc con nhìn thấy một việc gì đó cho là không ổn, con có quyền và có trách nhiệm phải lên tiếng. Con có thể làm phiền một số người hoặc cũng có thể gây ấn tượng với một số người khi con lên tiếng, nhưng không sao cả. Con càng giữ vững lập trường của mình, ý kiến của con càng sớm được quan tâm.
18. Quyền lực với bọn con trai
Tại một số thời điểm, con có thể sẽ giật mình khi phát hiện ra con chính là lý do khiến một cậu chàng nào đó nói lắp bắp hay tim đập chân run. Con nhận ra rằng, quyền lực của nữ giới cũng thật mạnh mẽ phải không? Nhưng với quyền lực trong mối quan hệ đó, con hãy chắc rằng mình luôn cư xử nhẹ nhàng và không bao giờ tàn nhẫn. Sau tất cả, con trai cũng như con gái, đều có thể bị tổn thương hay đau khổ vì tình.
19.  Một số thời điểm con có thể ghét mẹ nhưng mẹ thì luôn yêu con
Mẹ hy vọng con đủ hiểu biết để không nói “Con ghét mẹ” trước mặt mẹ nhưng mẹ chấp nhận sự thật rằng sẽ có những khoảnh khắc con rất ghét mẹ. Tất cả các cô con gái đều có lúc nghĩ rằng mẹ của mình lạc hậu và không hiểu hết được mình. Nhưng kể cả khi con ghét mẹ - thậm chí con nói cho mẹ biết điều ấy - mẹ vẫn sẵn sàng bên con khi con cần. Nếu con muốn về nhà sau một bữa tiệc điên rồ với các bạn, muốn tư vấn về một về vấn đề nào đó với bọn con trai, hoặc chỉ là muốn khóc, mẹ sẽ là người bạn bên con.
Read more...

Thứ Sáu, 27 tháng 4, 2012

Khi Bố Mẹ Già Đi

0 comments
còn thơ bé, bố mẹ luôn là điểm tựa, khôn lớn trưởng thành, tự tin bước vào cuộc đời, bố mẹ bắt đầu già đi, quan tâm chăm sóc, cần sự bảo ban
Khi ta còn thơ bé, bố mẹ luôn là điểm tựa vững chắc cho ta trên mỗi bước đường đời. Thời gian trôi qua, chúng ta khôn lớn trưởng thành và tự tin bước vào cuộc đời thì cũng là lúc bố mẹ bắt đầu già đi. Mặc dù vậy với bố mẹ, con vẫn là đứa trẻ như ngày nào, vẫn cần sự quan tâm chăm sóc, cần sự bảo ban. Hãy sống để bố mẹ có thể tự hào về bạn và có thể trở thành điểm tựa, là niềm vui của bố mẹ lúc tuổi già.
Read more...

Thứ Sáu, 13 tháng 4, 2012

Định nghĩa từ "Family"

0 comments
gia đình, family, bố mẹ, ba mẹ, ba má
Tôi va phải một người lạ trên phố khi người này đi qua. “Ồ xin lỗi”, tôi nói. Người kia trả lời: “Cũng xin thứ lỗi cho tôi, tôi đã không nhìn cô”. Chúng tôi rất lịch sự với nhau.

Nhưng ở nhà thì mọi chuyện lại khác. Tối nọ, lúc tôi đang nấu bếp thì cậu con trai đến đứng sau lưng. Tôi quay người và đụng vào thằng bé làm nó ngã chúi xuống sàn nhà. “Tránh xa chỗ khác” - tôi cau mày nói. Con trai tôi bước đi, trái tim bé nhỏ của nó vỡ tan. Tôi đã không nhận ra là mình đã quá nóng nảy.


Khi đã lên giường tôi nghe một giọng nói thì thầm: “Khi đối xử với người lạ con rất lịch sự, nhưng với con mình con đã không làm như vậy. Hãy đến tìm trên sàn nhà bếp, có những bông hoa đang nằm ở cửa. Đó là những bông hoa mà con trai con đã mang đến cho con. Tự nó hái lấy những bông hoa này: nào hoa hồng, màu vàng và cả màu xanh nữa. Nó đã yên lặng đứng đó để mang lại cho con điều ngạc nhiên, còn con thì không bao giờ thấy những giọt nước mắt đã chảy đẫm lên trái tim bé nhỏ của nó”.

Lúc này thì tôi bật khóc. Tôi lặng lẽ đến bên giường con trai và quỳ xuống: “Dậy đi, con trai bé nhỏ, dậy đi. Có phải những bông hoa này con hái cho mẹ không?”. Thằng bé mỉm cười: “Con tìm thấy chúng ở trên cây kia. Con hái cho mẹ vì chúng đẹp như mẹ. Con biết là mẹ thích lắm, đặc biệt là bông hoa màu xanh”.

Thế bạn có biết từ family có nghĩa là gì không?
FAMILY = Father And Mother, I Love You!


Sưu tầm của Fiat Thanh Vân
Read more...

Thứ Tư, 11 tháng 4, 2012

Tình Thương Không Lời

1 comments

CHA VÀ CON, CHA VÀ CON GÁI , CON GÁI, BÌNH MINH
Cha tôi dường như không biết thể hiện tình yêu thương của mình. Cả gia đình tôi sống vui vẻ và thoải mái, tất cả cũng là nhờ mẹ tôi. Hàng ngày cha cứ sáng sớm đi làm, chiều tối về nhà. Thế nhưng sau khi nghe mẹ tôi kể về những tội mà chúng tôi phạm phải trong ngày thì cha lại không ngớt lời rầy la chúng tôi.

Có lần tôi ăn trộm một cây kẹo ở cửa tiệm nhỏ đầu phố. Cha biết chuyện và nhất định bắt tôi đem trả. Không những thế cha còn bắt tôi đến quét dọn cửa tiệm để chuộc lại lỗi lầm. Lần ấy duy chỉ có mẹ hiểu bởi dù sao tôi cũng chỉ là đứa trẻ mà thôi.

Tôi chơi bóng sơ ý bị gãy chân. Trên đường đến bệnh viện, người ôm tôi vào lòng là mẹ. Cha dừng xe hơi của ông trước cửa phòng cấp cứu, nhưng người bảo vệ yêu cầu ông đậu xe nơi khác vì chỗ đó chỉ dành cho những xe cấp cứu đỗ mà thôi. Cha nghe xong liền nổi giận: "Thế ông tưởng xe của chúng tôi là xe gì? Xe du lịch chắc?"

Trong những buổi tiệc mừng sinh nhật của tôi, cha chẳng giống một người cha chung vui với tôi chút nào. Cha chỉ mải lo thổi bong bóng, bày bàn tiệc hoặc làm những việc phục vụ vặt vãnh. Vẫn là mẹ cắm nến lên bánh kem và đưa đến cho tôi thổi.

Xem những album ảnh, bạn bè thường hỏi: "Cha bạn ở đâu vậy?". Chỉ có trời mới hiểu nổi, vì lúc nào cha cũng là người cầm máy chụp hình. Còn mẹ và tôi thì luôn cười tươi như hoa và ảnh chụp dĩ nhiên là vô số.

Tôi còn nhớ có lần mẹ nhờ cha dạy cho tôi tập đi xe đạp. Tôi xin cha khoan hãy buông tay ra, nhưng cha nói đã đến lúc cha không nên vịn xe cho tôi nữa. Và thế là cha buông tay. Tôi té xuống đất, mẹ vội chạy lại đỡ tôi dậy, còn cha thì khoát tay ra hiệu mẹ tránh ra. Lúc đó tôi rất giận, và nhất định phải chứng tỏ cho cha thấy tôi cũng không cần sự giúp đỡ. Nghĩ vậy tôi lập tức gắng leo lại lên xe và chạy một mình cho cha xem. Lúc ấy cha chỉ đứng yên và nở một nụ cười.

Tôi vào đại học, tất cả thư từ đều do mẹ viết cho tôi. Cha chỉ gửi tiền ăn học và duy nhất một bức thư ngắn trong vòng bốn năm trời, nội dung chỉ vẻn vẹn vài dòng về chuyện tôi rời khỏi nhà đi học xa nên chẳng còn ai đá bóng trên thảm cỏ trước nhà nữa khiến thảm cỏ của cha ngày một tươi tốt.

Mỗi lần tôi gọi điện về nhà, cha dường như đều rất muốn trò chuyện với tôi nhưng cuối cùng ông lại nói: "Cha gọi mẹ lại nghe điện nhé!" .

Thế rồi tôi cũng kết hôn, lại vẫn là mẹ khóc. Cha chỉ sụt sịt mũi vài cái rồi bước ngay ra khỏi phòng.

Từ bé đến lớn, cha chỉ thường nói với tôi những điều như: Con đi đâu đấy?  Mấy giờ về?  Xe còn đủ xăng không?  Không, không được đi...

Cha hoàn toàn không biết thể hiện tình yêu thương của mình. Trừ phi...Trừ phi... Phải chăng cha đã thể hiện rất nhiều nhưng tôi lại vô tình không cảm nhận được tình thương yêu bao la đó?

Sưu tầm
Read more...

Thứ Năm, 5 tháng 4, 2012

Tha Thứ Mãi Mãi

0 comments
MAT TROI, THA THU, HOA, MAI MAI, NẮNG, ÁNH SANG, THIÊN NHIÊN, CUỘC SỐNG
Lisa ngồi trên sàn với chiếc hộp trước mặt. Cái hộp cũ kĩ đựng 1 tờ giấy kẻ ô vuông. Và đây là câu chuyện đằng sau những ô vuông...

_Các con phải tha thứ cho anh chị em mình bao nhiêu lần? Cô giáo đọc to luôn câu trả lời cho cả lớp nghe:" 70 nhân 7 lần! "

 Lisa kéo tay Brent - em trai cô:

_ Thế là bao nhiêu lần?

Brent viết số 490 lên góc vở Lisa. Brent nhỏ bé, vai hẹp, tay ngắn, đeo cặp kính quá khổ và tóc rồi bù. Nhưng năng khiếu âm nhạc của cậu làm banh bè ai cũng fục. Câụ học pianô từ năm lên 4, kèn darinet năm lên 7 và giờ đây cậu đang chinh fumc cây đèn Oboa. Lisa chỉ giỏi hơn em trai mình mỗi 1 thứ: bóng rổ, 2 chị em thường chơi bóng rổ sau giờ học. Brent thấp bé lại yếu, nhưng nó không nỡ từ chối vì đó là thú vui duy nhất của Lisa giữa những bảng điểm chỉ toàn yếu với kém của cô.

Sau giờ học, 2 chị em lại chạy ra sàn bóng rổ. Khi Lisa tấn công, Brent bị khuỷu tay Lisa huých vào cằm. Lisa dễ dàng ghi điểm. Cô hả hê với bàn thắng cho đến khi nhìn thấy Brent ôm cằm.

- Em ổn cả chứ? Chị lỡ tay thôi mà!

- Không sao, em tha lỗi cho chị - Cậu bé cười - Phải tha thú 490 lần và lần này là 1, vậy chỉ còn 489 lần nữa thôi nhé!

Lisa cười. Nếu nhớ đến những gì Lisa đã làm với Brent thì hẳn 490 lần đã hết từ lâu lắm.

Hôm sau, 2 chị em chói bắn tàu trên giấy. Sợ thua, Lisa nhìn trộm giấy của Brent và dễ dàng "chiến thắng".

- Chị ăn gian! - Brent nhìn Lisa nghi ngờ.

Lisa đỏ mặt:

- Chị xin lỗi!

Được rồi, em tha lỗi - Brent cười khẽ - Thế là chỉ cộng 488 lần thôi, phải không?

Sự độ lượng của Brent làm Lisa cảm động. Tối đó, Lisa kẻ 1 biểu đồ với 490 hình vuông:

- Chúng ta dùng cái này để theo dõi những lần chị sai & em tha lỗi. Mỗi lần như vậy, chị sẽ gạch chéo 1 ô

- Miệng nói, tay Lisa đánh dấu 2 ô. Rồi cô bé dán tờ biểu đồ lên tường.

Lisa có rất nhiều cơ hội đánh dấu vào biểu đồ. Mỗi khii nhận ra mình sai, Lisa xin lỗi rất chân thành. Và cứ thế... Ô thứ 211: Lisa giấu sách Tiếng Anh của Brent & cậu bé bị điểm 0. Ô thứ 394: Lisa làm mất chìa khoá fòng Brent... Ô thứ 417: Lisa dùng thuốc tẩy quá nhiều làm hỏng áo Brent... Ô thứ 489: Lisa mượn xe đạp của Brent & đâm vào gốc cây. Ô 490: Lisa làm vỡ chiếc cốc hình quả dưa mà Brent rất thích.

- Thế là hết - Lisa tuyên bố - Chị sẽ không có lỗi gì vơi em nữa đâu. Brent chỉ cười :"Phải, phải". Nhưng rồi vẫn có lần thứ 491. Lúc đó Brent là sinh viên trường nhạc & cậu được cử đi biểu diễn tại đại nhạc hội New York. 1 niềm mơ ước thành hiện thực.người ta gọi điện đến thông báo lịch biểu diễn nhưng Brent không có nhà, Lisa nghe điện :" 2h chiều ngày mùng 10 nhé!" Lisa nghĩ mình có thể nhớ được nên cô đã không ghi lại.

- Brent này, khi nào con biểu diễn? - Mẹ hỏi.

- Con không biết, họ chưa gọi điện báo ạ! Brent trả lời. Lisa lặng mãi mới lắp bắp:

- Ôi! .... hôm nay ngày mấy rồi ạ?

- 12, có chuyện gì thế?

Lisa, bưng mặt khóc nức lên:

- Biểu diễn... 2 giờ.... mùng 10.... người ta gọi điện.....tuần trước.... Brent ngồi yên, vẻ mặt nghi ngờ, không dám tin vào nhữnng gì Lisa nói.

- Có nghĩa là... buổi biểu diễn đã qua rồi??? - Brent hỏi. Lisa gật đầu. Brent ra khỏi phòng, không nói thêm lời nào. Lisa về phòng, ngậm ngùi khóc. Cô đã huỷ hoại giấc mơ của em cô, làm cả gia đình thất vọng. Rồi cô thu xếp đồ đạc, lén bỏ nhà đi ngay đêm hôm đó, để lại 1 mảnh giấy dặn mọi ng yên tâm.

Lisa đến Boston & thuê nhà sống ở ngay đó. Cha mẹ nhiều lần viết thư khuyên nhủ nhưng Lisa khong trả lời: " Mình đã làm hại Brent, mình sẽ không bao giờ về nữa".

Đó là ý nghĩ trẻ con của cô gái 19 tuổi.

Rất lâu sau, có lần gặp lại ngườ láng giềng cũ: bà Nelson.

_Tôi rất tiếc về chuyện của Brent... _ Bà ta mở lời.

Lisa ngạc nhiên:

_Sao ạ?

Bà Nelson nhanh chóng hiểu rằng Lisa không biết gì. Bà kể cho cô nghe tất cả: xe chạy với tốc độ quá cao, Brent đi cấp cứu, các bác sĩ tận tâm nhưng Brent không qua khỏi. Ngay trưa hôm đó, Lisa quay về nhà.

Cô ngồi lặng yên trước chiếc hộp. Cô không thấy tờ biểu đồ ngày xưa kín đặc các gạch chéo mà lại có 1 tờ giấy lớn:" Lisa yêu quý, Em không muốn đếm những lần mình tha thứ, nhưng chị lại cứ muốn làm điều đó. Nếu chị muốn tiếp tục đếm, hãy dùng tấm bản đồ mới em làm cho chị. Yêu thương,Brent "

Mặt sau là 1 tờ biểu đồ giống như Lisa đã làm hối bé, với rất nhiều ô vuông. Nhưng chỉ có 1 ô vuông đầu tiên có đánh dấu & bên cạnh là dòng chú thích bằng bút đỏ : " Lần thứ 491: Tha thứ, mãi mãi! "


Sưu tầm
Read more...

Thứ Sáu, 30 tháng 3, 2012

Ba Chúc Con Đủ

2 comments

Và các bạn, khi các bạn đã đọc xong mẩu chuyện này, tôi cũng chúc các bạn như vậy. Chúc chúng ta đủ.

Và các bạn, khi các bạn đã đọc xong mẩu chuyện này, tôi cũng chúc các bạn như vậy. Chúc chúng ta đủ.
mình còn rất nhiều điều quý giá khác. Những gia đình, những người yêu nhau cuối cùng cũng phải xa cách, nhìn họ sải rộng cánh tay để nắm tay nhau, cho đến khi chỉ còn 2 đầu ngón tay của 2 người chạm vào nhau...  đó là những hình ảnh mãi mãi nằm trong tâm trí tôi.


Và tôi cũng học được nhiều điều từ những giây phút "tạm biệt " đấy. Có 1 lần, tôi nghe loáng thoáng tiếng 2 cha con đang bên nhau trong những phút giây cuối cùng. Họ ôm nhau và người cha nói:  " Ba yêu con,  ba chúc con đủ ".Rồi cô gái đáp lại: " Con cũng yêu ba rất nhiều và chúc ba đủ "

Và cô gái quay đi, tôi thấy người cha cứ đứng nhìn theo, thấy ông ấy muốn và cần khóc. Tôi lại gần, nhưng lại không muốn xen vào giây phút riêng tư của ông ấy nên không nói gì. Bỗng ông quay lại chào tôi và:

- Đã bao giờ anh nói lời tạm biệt với 1 người, và biết rằng mãi mãi không gặp nữa ?

+Xin ông cho tôi hỏi, có phải ông vừa vĩnh biệt với con gái ông ? Tại sao vây ?

-Tôi già rồi, mà con tôi sống cách tôi đến nửa vòng trái đất -Người cha nói -Thực tế, tôi biết lần sau con tôi quay về đây nhưng lúc đó có thể tôi đã mất.

+Khi tạm biệt con gái ông, tôi nghe ông nói: " Ba chúc con đủ ". Tôi có thể biết điều đó có ý nghĩa gì không ?

Người cha già mỉm cười:  Đó là lời chúc gia truyền của gia đình tôi, đã qua nhiều thế hệ rồi - Nói đoạn ông dừng lại, ngước nhìn lên cao như thể cố nhớ lại từng chi tiết, và ông cười tươi hơn - Khi tôi nói: " Ba chúc con đủ ", tôi muốn chúc con gái tôi có cuộc sống đủ những điều tốt đẹp và duy trì được nó.

Rồi ông lẩm nhẩm đọc: " Ba chúc con đủ ánh sáng mặt trời để giữ cho tâm hồn con trong sáng. Ba chúc con đủ hạnh phúc để giữ cho tinh thần con luôn sống. Ba chúc con đủ những nỗi đau để biết yêu quý cả những niềm vui nhỏ nhất. Ba chúc con đủ những gì con muốn để con hài lòng. Ba chúc con đủ mất mát để con yêu quý những gì con có. Và ba chúc con đủ lời chào để có thể vược qua được lời "tạm biệt " cuối cùng. Ông khóc và quay lưng bưóc đi. Tôi nói với theo " Thưa ông, tôi chúc ông đủ "

Và các bạn, khi các bạn đã đọc xong mẩu chuyện này, tôi cũng chúc các bạn như vậy. Chúc chúng ta đủ.

May you have enough happiness to make you sweet; enough trails to make you strong; enough sorrow to keep you human; enough hope to make you happy and enough money to buy things you want. May you have more than enough of nice things to share with others! I wish that you have enough!


Sưu tầm
Read more...