Hiển thị các bài đăng có nhãn peace. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn peace. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 28 tháng 6, 2016

ĐỪNG TÌM HẠNH PHÚC

0 comments
Nếu hạnh phúc là thứ tìm có thể thấy thì có lẽ con người chẳng phải nếm mùi khổ đau nhiều như vậy . Nếu hạnh phúc là thứ ẩn nấp để cùng con người tham gia trò trốn tìm thì cuộc sống này liệu có còn thời gian cho yêu thương?

Vì thế, hãy dừng cuộc tìm kiếm hạnh phúc ấy lại bởi nó không phải là đích đến mà nó là thứ luôn hiện hữu song hành bên ta, chỉ vì ta quá bận rộn với cuộc sống bộn bề mà ta quên mất nó đấy thôi.


Hạnh phúc ở đâu ?
Hạnh phúc nằm ở đôi môi của bạn đấy.

Một đôi môi biết mỉm cười và biết nói lời yêu thương chính là cửa ngõ dẫn đến hạnh phúc an nhiên của con người.

Nếu bạn chỉ biết than vãn, chỉ biết oán trách những trớ trêu của cuộc đời, chỉ biết dùng lời nói để chê bai, mỉa mai, công kích người khác thì đừng hỏi “Vì sao tôi không thấy hạnh phúc”. Hãy nói về những yêu thương tốt đẹp, hãy mỉm cười với cuộc sống xung quanh, hãy dành những lời ngọt ngào cho những người bạn yêu quý và bạn sẽ thấy hạnh phúc nảy nở từ đôi môi.
  
 Hạnh phúc nằm ở sự tha thứ.
Chẳng có ai ôm trong lòng mối hận thù mà cảm thấy vui vẻ và thoải mái cả. Có thể, họ đã làm tổn thương bạn, họ đã phản bội lòng tin và hằn trong lòng bạn một vết thương sâu hoắm và nhức nhối nhưng hãy đặt tay lên ngực mình và dặn với chính mình “Cuộc đời này vốn không đủ dài để yêu thương chỉ sao lại phí hoài nó cho hận thù”

Vì thế, bằng cách này hay cách khác, hãy quên đi những vết thương và quên đi người để lại vết thương ấy, bạn cho đi sự tha thứ cũng chính là cách bạn tự cho chính mình một món quà chứa đầy hạnh phúc và an nhiên.

Tôi không chắc chúng ta có thể lại tin, lại yêu người ấy như chưa có chuyện gì nhưng chỉ cần bản thân tha thứ được thì ta sẽ lại có thể mỉm cười khi giáp mặt nhau.
Như vậy, không phải sẽ tốt hơn sao.???

Hạnh phúc nằm ở chữ Cho chứ không phải chữ Đòi.
Hãy cho đi những thứ bạn muốn nhận rồi cuộc đời sẽ trả lại cho bạn những điều mà bạn muốn, có thể nó không đến từ người bạn cần nhưng chắc chắn rằng trong dòng đời sau này, sẽ có người cho bạn lại những điều như thế.

Đừng đòi hỏi điều gì khi bản thân không làm được. Sự hụt hẫng khi điều mình muốn không được đáp lại rất dễ đẩy bạn vào hố sâu của thất vọng.

Vì thế, đừng tự giết cảm xúc của mình chỉ vì những đòi hỏi cho thỏa mãn cảm xúc của bản thân, hãy học cách cho đi thật nhiều, cuộc sống này, không để bạn chịu thiệt thòi đâu.

Hạnh phúc là khi bạn biết Đủ.
Nói theo kiểu dân gian là “cái gì quá cũng không tốt”.

Yêu thương quá sinh ra gò bó, quan tâm quá sẽ khiến mất tự do, ghen tuông quá cũng mất vị tình yêu và cái gì cũng thế, chạm đến chữ Đủ sẽ chạm được hạnh phúc tròn vị.

Đừng chạy theo cái gì quá hoàn chỉnh và cũng đừng ép bản thân phải trở nên quá hoàn hảo, yêu thương vừa đủ, ấm áp vừa đủ, quan tâm vừa đủ và bên nhau vừa đủ có lẽ sẽ hạnh phúc hơn.

Và hạnh phúc chẳng nằm ở đâu xa, nó nằm ngay trong trái tim của chính ta, khi bản thân chông chênh mệt mỏi, hãy đặt tay lên tim và tự nỏi “Rồi mọi thứ sẽ ổn”.

Khi nối buồn xâm chiếm tâm trí và cô đơn thống trị lấn át hạnh phúc, hãy tìm một khoảng không gian riêng với những bản nhạc ta yêu, những món ăn ta thích và tự nói với lòng “Hết hôm nay thôi nhé, ngày mai ta sẽ lại mỉm cười”.

Đừng gắng gượng, hãy đối diện và tìm cách giải tỏa nỗi buồn và mang hạnh phúc quay về.

Hạnh phúc của ta nên tự ta xây lấy, đừng chạy theo người khác để thỏa mãn lòng họ và mang về thứ hạnh phúc ảo sẽ chết theo thời gian.

Source: Sưu tầm
Read more...

Chủ Nhật, 28 tháng 2, 2016

ĐỂ MÀ NGẪM NGHĨ

0 comments

1. Đôi khi chúng ta tưởng rằng, những mảnh vỡ rơi xuống tứ tung, nhưng thật ra chúng rơi vào đúng vị trí của chúng.

2. Đừng quá lệ thuộc vào ai đó trong cái thế giới này. Ngay cả cái bóng của bạn cũng bỏ bạn khi bạn ở trong đêm tối.


3. Dù bạn có là một người tốt thế nào đi chăng nữa, bạn cũng sẽ chẳng bao giờ là đủ tốt đối với người chưa sẵn sàng vì bạn.

4. Đừng yêu thương những gì bạn chưa thể tin tưởng. Đừng ganh ghét những thứ mà bạn không thể có. Đừng nói ra những những điều mà bạn không thể làm. Đừng phán xét những việc/những người mà bạn không biết rõ.

5. Dù ngôi nhà của bạn có to bao nhiêu đi nữa, dù bạn mới vừa tậu một chiếc xe hơi mới tinh, hay kể cả tiền của bạn trong tài khoản ngân hàng có nhiều cỡ nào, thì phần mộ của bạn cũng chỉ nhiêu đó thôi. Hãy khiêm tốn.


6. Đừng nói mà hãy làm. Đừng huyên thuyên mà hãy hành động. Đừng hứa mà hãy chứng minh.

7. Đừng bao giờ quyết định những vấn đề lâu dài trong lúc cảm xúc đang ngắn hạn.

8. Đối với bạn mà nói, sẽ chẳng bao giờ là quá già để có một mục tiêu mới hay để mơ một giấc mơ mới.

9. Điều đáng quý nhất trong đời là sự thành thật. Người đáng tôn trọng nhất là người lương thiện.

10. Thời gian là miễn phí nhưng nó vô giá. Bạn không thể sở hữu nó, nhưng bạn có thể sử dụng nó. Một khi bạn làm mất nó, bạn sẽ không thể nào có lại được.


Nguồn: Sưu tầm
Read more...

Thứ Sáu, 13 tháng 6, 2014

Lắng Một Chút Cảm Nhận Điều Bình Dị

0 comments

Lắng một chút cảm nhận điều bình dị, dừng lại một chút để tự hỏi mình đã làm được gì cho những người thân yêu…

Guồng quay của cuộc sống hiện đại khiến bạn phải gồng mình chạy theo nó, bạn hối hả, tất bật lao vào cuộc sống mưu sinh với cơm, áo, gạo, tiền… và vô tình bạn đã bỏ qua những điều bình dị nhất. Đôi lúc bạn cần lắng lại một chút để cảm nhận mọi người xung quanh đang thay đổi như thế nào?

Bạn bỗng nhận thấy mình ít quan tâm đến gia đình của mình, ba mẹ bạn đang ngày một già đi, đứa em bạn đang tuổi trưởng thành với nhiều cạm bẫy trước mắt… Bạn không biết người thân của bạn muốn gì, làm gì và nghĩ gì…


Bạn nhận thấy bạn bè của mình ngày càng xa cách, đã lâu rồi bạn không tham gia tụ họp cùng nhóm bạn, ngay cả những người bạn thân lâu năm gọi đi uống cafe tán gẫu bạn cũng không có thời gian để gặp.


Bạn nhận thấy mình và người ấy không còn mặn nồng như thuở mới yêu, bạn hầu như bỏ đi thói quen hẹn hò và tìm hiểu xem đối phương đang nghĩ gì về bạn.


Bạn nhận thấy đã rất lâu rồi bạn không đi tập thể dục, chơi tennis, bóng đá và những sở thích cá nhân dường như cũng không được bạn để ý tới.


Bạn nhận thấy bạn còn quên nhiều thứ nữa…


Bạn kiếm được nhiều tiền, bạn hài lòng với thành quả và công sức mình đã bỏ ra nhưng những điều bình dị nhất lại bị bạn bỏ qua, rồi đến một ngày bất giác ngoái đầu nhìn lại, bạn giật mình khi thấy mình trở nên lạc lõng, mọi thứ vốn rất đơn sơ, mộc mạc trước đây đều xa tầm với của bạn. Đừng để mọi việc trở nên khó nắm bắt, hãy lắng lại một chút để nghe tiếng thở của cuộc sống, để níu giữ những điều bình dị nhất còn ở bên bạn.


Hãy dành thời gian cho những người bạn thương yêu. Tình cảm gia đình là suối nguồn yêu thương dào dạt.


Hãy hỏi thăm ba mẹ, em út mỗi ngày. Hãy dự những bữa cơm đầm ấm cùng họ, hãy lắng nghe tiếng nói của người thân, bạn sẽ hiểu được tâm sự và suy nghĩ của từng thành viên trong gia đình bạn.


Hãy dành một chút thời gian cuối tuần cho bạn bè, cùng uống cafe để tán gẫu những chuyện trên trời dưới đất, không ai có thể sống giàu có nếu như không có bạn bè bởi ông bà ta thường nói: “Giàu vì bạn, sang vì vợ”.


Hãy dành nhiều thời gian cho tình yêu của mình, hãy làm cho người ấy luôn có cảm giác hai bạn như mới yêu lần đầu. Tình yêu nếu không được chăm sóc, được bồi đắp thì sẽ như cơn gió qua đi…


Hãy dành một chút thời gian cho chính mình để chăm sóc bản thân và làm tất cả những gì lâu nay bạn chưa thể làm được….


Chỉ cần lắng lại một chút thôi bạn sẽ cảm nhận được những điều bình dị và rất đỗi thân thương mà vô tình bạn đã lướt qua.



Nguồn: Sưu tầm

Read more...

Thứ Sáu, 21 tháng 3, 2014

THA THỨ

0 comments

Một thiền sinh hỏi: “Thưa sư phụ, con đau khổ vì cha mẹ tàn nhẫn, người yêu con ruồng bỏ, anh em phản bội, bạn bè phá hoại… Con phải làm sao để hết oán hờn và thù ghét đây?”

Vị sư phụ đáp: “Con ngồi xuống tịnh tâm, tha thứ hết cho họ.”

Vài hôm sau, người đệ tử trở lại: “Con đã học được tha thứ cho họ sư phụ ạ. Thật nhẹ cả người! Coi như xong!”

Sư phụ đáp: “Chưa xong, con về tịnh tâm, mở hết lòng ra thương yêu họ.”

Người đệ tử gãi đầu: “Tha thứ thôi cũng đã quá khó, lại phải thương yêu họ thì… Thôi được, con sẽ làm.”

Một tuần sau, người đệ tử trở lại, mặt vui vẻ hẳn, khoe với sư phụ là đã làm được việc thương những người mà trước đây đã từng đối xử tệ bạc với mình.

Sư phụ gật gù bảo: “Tốt! Bây giờ con về tịnh tâm, ghi ơn họ. Nếu không có họ đóng những vai trò đó thì con đâu có cơ hội tiến hoá tâm linh như vậy.”

Người đệ tử trở lại, lần nầy tin tưởng rằng mình đã học xong bài vở. Anh tuyên bố: “Con đã học được và ghi ơn hết mọi người đã cho con cơ hội học được sự tha thứ!”

Sư phụ cười: “Vậy thì con về tịnh tâm lại đi nhé. Họ đã đóng đúng vai trò của họ chứ họ có lầm lỗi gì mà con tha thứ hay không tha thứ.”

Suy ngẫm

Câu chuyện thật ý nghĩa, chúng ta có thể nhận ra rằng tha thứ giúp cho chúng ta đóng lại những đau thương, bất công trong quá khứ và nhìn nhận các sự việc rõ ràng để buông xuống. Tha thứ giúp cho chúng ta mở rộng lòng yêu thương, giúp cho ta nhìn lại chính mình đã làm hao phí năng lượng khi đánh mất lòng khoan dung.

Tha thứ chính là một tiến trình tiến hoá tích cực của nội tâm, khi chúng ta thật sự đối diện và buông xuống những đau thương, mất mát, bất công… chúng ta sẽ không còn mang lòng oán hận, giận dữ… từ đó giúp cho chúng ta không nuôi dưỡng những niềm cay đắng, phẫn uất, trả thù… để rồi tạo thêm những điều bất thiện ở hiện tại và tương lai lại phải nhận sự khổ đau.

Qua đó, chúng ta nhận rõ tha thứ giúp cho chúng ta sống an ổn hiện tại và tương lai. Vì vậy, có thể nói rằng “tha thứ cho người khác chính là tha thứ cho chính mình”, vì khi chúng ta buông bỏ lòng thù hận, sẽ giúp cho tâm mình luôn bình an. Tâm bình an sẽ là chất liệu để tạo dựng nên lòng yêu thương từ bi cho mình và cho tất cả.

Đọc và suy ngẫm câu chuyện một lần nữa, chúng ta thấy rõ như một trình tự, khi bạn biết tha thứ, bạn sẽ có lại tình thương với những đối tượng đã gây cho mình đau khổ mà bấy lâu mình đánh mất vì thiếu lòng khoan dung, hiện khởi tâm từ bi rộng lớn, nhớ ơn tất cả đã cho chúng ta sự thành tựu này...

Cổ Đức có câu này: “ Càng buông bỏ dưới chân này. Ấy là chỗ đứng càng ngày càng cao.”
Nguồn: Sưu Tầm
Read more...

Thứ Ba, 6 tháng 8, 2013

SỐNG TRỌN VẸN TỪNG PHÚT

0 comments

Cuộc sống này có rất nhiều thứ mà ta không thể chấp nhận được nhưng rồi dần dần bắt buộc ta phải quen với nó, không còn cách nào khác. “Hãy yêu sự thật nhưng hãy tha thứ cho lầm lỗi”.

Có những thời điểm định mệnh khiến con người ta nhớ đến suốt cả cuộc đời. Đó là những thời điểm làm con người ta vô cùng đau khổ, hoặc cũng có thể là những lúc mà con người ta hưng phấn đến tột độ. Nhưng cuộc đời là thế, chuyện buồn thì dễ nhớ hơn chuyện vui.

Thương yêu và được thương yêu là niềm hạnh phúc lớn nhất trên thế gian này. Hãy biết yêu thương theo cách của riêng mình. Và xin hãy nhớ: “Yêu thương mang lại nhiều lạc thú hơn là được yêu” (Thomas Fuller). Tình yêu thương đích thực không quan trọng về khoảng cách.

Cuộc sống này có rất nhiều thứ mà ta không thể chấp nhận được nhưng rồi dần dần bắt buộc ta phải quen với nói, không còn cách nào khác. “Hãy yêu sự thật nhưng hãy tha thứ cho lầm lỗi” (Voltaire). Có những lúc phải biết thông cảm với người khác bằng sự thấu hiểu của mình. Tiếng nói của lương tâm là tiếng nói chính xác nhất.

Chúng ta được sinh ra trong hòa bình và có khi sống trong khỏe mạnh nên không cảm nhận được ý nghĩa từng giây từng phút mà ta đang sống. Bạn thân yêu ơi, hãy sống trọn vẹn từng giây phút mà bạn đang có, vì đơn giản một điều: THỜI GIAN TRÔI QUA KHÔNG THỂ LẤY LẠI ĐƯỢC.
Nguồn: sưu tầm
Read more...

Thứ Ba, 30 tháng 7, 2013

NHỮNG NGỌN NẾN

0 comments


Nếu trái tim con người luôn cháy lên ngọn lửa hy vọng, chúng ta sẽ tìm được những điều tốt đẹp cho cuộc sống như tình yêu, niềm tin và hòa bình.
Trong một căn phòng. Bầu không gian tĩnh lặng tới mức người ta có thể nghe thấy tiếng thì thầm của những ngọn nến.
Cây nến thứ nhất than vãn: “Ngọn lửa của ta là biểu tượng của sự thái bình, hòa thuận. Thế nhưng đời nay những cái đó thật chông vênh. Thế giới hiếm khi im tiếng gươm súng, người với người, thậm chí vợ chồng anh em trong một nhà cũng chẳng mấy khi không cãi cọ”. Thế rồi ngọn nến leo lét, ngọn lửa mờ dần cho tới khi ánh sáng lụi tắt hoàn toàn.
Ngọn nến thứ hai vừa lắc lư vừa kể lể: “Ta là Niềm tin. Thế nhưng trong thế giới này hình như ta trở nên kẻ thừa thải, một món xa xỉ. Biết bao kẻ sống chạy theo thời không cần tới niềm tin”. Nói rồi ngọn nến từ từ tắt, tỏa ra một làn khói trắng luyến tiếc”.
“Ta là Tình yêu – ngọn nến thứ ba nói – Nhưng ta không còn đủ sức để tỏa sáng nữa. Người ta gạt ta ra một bên và không thèm hiểu giá trị của ta. Cứ nhìn thế giới mà xem, không thiếu kẻ quên luôn cả tình yêu đối với những người ruột thịt nhất của mình”. Dứt lời phẫn nộ, ngọn lửa vụt tắt.
Căn phòng trở nên tối tăm. Chỉ còn một ngọn nến nằm tận góc xa vẵn tiếp tục phát ra ánh sáng, nhấp nháy như ngôi sao độc nhất giữa bầu trời đêm âm u. Bất chợt một cô bé bước vào phòng. Thấy ba ngọn nến bị tắt, cô bé thốt lên: “Tại sao các bạn không cháy nữa? Cuộc sống này luôn cần các bạn. Hòa bình, Niềm tin, Tình yêu phải luôn tỏa sáng tới cùng kia mà!”. Cây nến thứ tư nãy giờ vẫn lặng lẽ cháy trong góc phòng lên tiếng đáp lời cô gái: “Đừng lo! Tôi là Hy vọng. Nếu tôi còn cháy, dù ngọn lửa rất mỏng manh, chúng ta vẫn có thể thắp sáng lại Hòa bình, Niềm tin và Tình yêu”.
Mắt cô bé sáng lên. Cô bé dùng cây nến thứ tư – Hy vọng – thắp sáng trở lại các cây nến khác.
Nguồn: Sưu tầm
Read more...

Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013

TUỔI THƠ TÔI

0 comments

Tuổi thơ tôi là thế đấy! Thèm lắm được một lần quay trở lại tuổi thơ…

Tuổi thơ tôi là những ngày rong ruổi triền đê thả diều, là những chiều vắt vẻo lưng trâu với tiếng sáo diều vi vu, là những ngày mùa bận rộn lạch cạch tiếng xe trâu với cánh đồng lúa chín bạt ngàn thẳng cánh cò bay.

Tuổi thơ tôi là những bông cỏ may bám đầy quần mỗi khi chơi chọi gà với chúng bạn để rồi tối về ngồi gỡ từng cánh cỏ sao cho khỏi ngứa, là những trưa tắm sông ngụp lặn, những chiều bắt cá, bắt tép. 

Tuổi thơ tôi là sự ngóng chờ mẹ đi chợ về với túi kẹo gỗ làm bằng mật mía chỉ 500 đồng, sao mà ấm áp, sao mà ngọt ngào đến thế. Để rồi 15 năm sau khi bước chân ra thành phố vẫn nhớ mãi cái hương vị ngọt ngọt dai dai của nó.
Tuổi thơ tôi là những trận đòn mẹ đánh vì tội trốn ngủ trưa đi chơi giữa trời nắng để tối về lại lên cơn sốt hầm hập làm mẹ trằn trọc suốt đêm không ngủ vì lo cho con.

Tuổi thơ tôi là những ngày chăn trâu cắt cỏ với hàng chục vết đứt ở ngón tay trỏ, là những ngày miệt mài bên bàn học với chiếc đèn dầu đêm đông, với chiếc quạt nan giữa đêm hè, là quyết tâm vào Đại học để thoát cảnh nghèo.

Tuổi thơ tôi là vị cay cay của nồi rượu gạo mẹ vất vả nấu mỗi ngày để kiếm thêm đồng ra đồng vào, để cho con được bằng bạn bằng bè.

Tuổi thơ tôi là hương vị nồng ấm của miếng trầu phả ra từ người nội gợi nhớ về sự tích trầu cau, là cô Tấm thảo hiền bước ra từ trong quả thị thơm, là chàng Thạch Sanh dũng cảm cứu nàng công chúa, là tiếng đàn ” tích… tịch… tình… tang…”, là anh Khoai hiền lành chăm chỉ, là những lời ru ầu ơ…

Tuổi thơ tôi là những ngày trên lưng nội cõng đi chơi, là hai anh em ăn chung một quả ổi, là bàn tay anh dắt em đi học những ngày đầu tiên, là sự ghen tị với bạn bè về những bộ quần áo mới, về gói quà ăn vặt.

Tuổi thơ tôi là những ngày bố cặm cụi bên bàn học dạy con tập đánh vần ê a, là “chữ O tròn như quả trứng gà. Ô đội nón, Ơ thì thêm dâu”. Là thất bại đầu đời khi trượt kì thi học sinh giỏi lớp 5, là những giọt nước mắt giấu sau cánh cửa mỗi lần ba mẹ cãi nhau, là giọt mồ hôi ướt đẫm lưng mẹ, là nếp nhăn hằn trên khuôn mặt khắc khổ của ba.

Tuổi thơ của tôi là những đêm ngắm trăng, ngắm sao qua khung cửa sổ, là những cơn gió mát của đồng nội, là hương lúa nếp vang lừng đường đi.

Tuổi thơ của tôi là những ngày bắt dế, săn chuột trên đồng, là những chiều trộm ngô hun khói rồi ba bốn cái đầu chụm lại và tranh nhau ăn.

Tuổi thơ tôi nhọc nhằn, vất vả với những công việc của con nhà nông, với que kem chỉ 200 đồng, với tệp bánh giấy xanh, đỏ, tím, vàng… tuổi thơ tôi không có những robot, không có siêu nhân cũng không có những búp bê sành điệu. Tuổi thơ tôi chỉ là cái cù, cái khẳng, chỉ là quả cà với 10 cái que được vót từ miếng nứa thừa.

Tuổi thơ tôi không có khái niệm nhà cao tầng, những tòa tháp chọc trời. Tuổi thơ tôi là mái nhà dột đầy nước mỗi khi mùa mưa về, là những tia nắng xuyên qua mỗi ngày hè, là bầu trời thu nhỏ khi ngồi trong nhà ngắm qua khe hở của mái tranh cũ kĩ.

Tuổi thơ tôi không có những ngày học ngày học đêm, không có những ca học thêm đắt tiền, không có thầy Tây dạy tiếng Anh. Nhưng tuổi thơ tôi có những người bạn đi bộ cả mấy cây số cắp sách tới trường, tuổi thơ tôi có tình bạn thân thiết, có sự sẻ chia ngay khi cả một cái kẹo, một tờ giấy nháp.

Tuổi thơ tôi đầy thiếu thốn nhưng cũng giàu lắm. Chúng tôi thiếu những thanh kẹo sô-cô-la, thiếu những cái bánh bông lan đắt tiền nhưng chúng tôi giàu lắm sự chân thành, sự quan tâm vô tư, hồn nhiên của những đứa trẻ lam lũ dành cho nhau, chúng tôi giàu lắm tình cảm và sự thương yêu.

Tuổi thơ tôi là thế đấy! Thèm lắm được một lần quay trở lại tuổi thơ tôi để được chơi trò đuổi bắt dọc triền sông, để được nũng nịu trong vòng tay của bà, để hai anh em lại cắn chung một quả ổi, để những ngày mưa một tay xách dép một tay xoắn quần bì bõm trên con đường đất lầy lội đến trường.

Thương lắm tuổi thơ ơi! Nhớ lắm tuổi thơ ơi! Một phần cuộc đời của ta! Xin đừng bao giờ quên nhé!

Nguồn: Sưu tầm
Read more...

Chủ Nhật, 21 tháng 7, 2013

Câu chuyện Chú Ếch

0 comments
Một bầy ếch đi dạo trong rừng và có hai con bị rơi xuống một cái hố sâu. Tất cả các con ếch còn lại trong bầy đều bu quanh miệng hố để kéo chúng lên. Nhưng khi thấy cái hố quá sâu, cả bầy liền nói với hai con ếch rằng chúng chỉ còn nước chết mà thôi.


Hai con ếch bỏ ngoài tai những lời bình luận đó và cố hết sức nhảy lên khỏi hố. Những con ếch kia lại nói với chúng đừng nên phí sức, rằng chúng chỉ còn nước chết.


Sau cùng, một con ếch phía dưới nghe theo những gì cả bầy đã nói, nó bỏ cuộc và ngã lăn ra chết trong sự tuyệt vọng.


Con ếch còn lại tiếp tục cố gắng nhảy. Một lần nữa cả bầy xúm lại và gào thét lên khuyên nó hãy thôi đi…vô ích thôi. Lạ thay, Nó càng nghe… càng nhảy mạnh hơn nữa. Cuối cùng nó nhảy được lên bờ. Cả bầy vây quanh và hỏi nó: “Anh không nghe tụi tôi nói gì hay sao?”. Thì ra con ếch này bị điếc. Nó tưởng cả bầy ếch đã động viên, cổ vũ nó suốt khoảng thời gian vừa qua.


Có một sức mạnh sống và chết nơi miệng lưỡi chúng ta. Một lời động viên khích lệ cho một người đang bế tắc có thể vực người ấy dậy và giúp anh ta vượt qua khó khăn. Nhưng cũng lời nói có thể giết chết một người trong cơn tuyệt vọng. Do đó, hãy cẩn thận với những gì chúng ta nói ra. Bất kỳ người nào cũng có thể nói những lời hủy diệt để cướp đi tinh thần của những người đang ở trong hoàn cảnh khốn khó. Quý báu thay là những ai dành thì giờ để động viên và khích lệ người khác.
Nguồn: Sưu tầm
Read more...

Thứ Năm, 18 tháng 7, 2013

BẠN CÓ YÊU MẾN CHÚA KHÔNG?

0 comments


Tôi quỳ xuống cầu nguyện, nhưng không được dài lâu,

Tôi còn có biết bao điều phải gánh.

Tôi phải vội vàng lên để chạy đi làm việc,

Vì hoá đơn sắp phải thanh toán rồi.

Vậy tôi quỳ và đọc kinh vội vã,

Rồi đứng phắt dậy ngay.

Tôi đã thi hành xong các việc đạo của mình,

Và linh hồn tôi hẳn sẽ thanh thản.

Suốt cả ngày tôi không tìm được một phút,

Để gieo một câu nói vui tươi.

Không thì giờ để nói về Chúa cho bạn bè,

Vì tôi sợ họ sẽ cười vào mặt.

“Tôi bận quá, tôi bận quá, tôi phải làm nhiều chuyện quá!”

Đấy là câu tôi rên rỉ suốt ngày.

Không có thì giờ dành cho một tâm hồn cần đến,

Ngoài giờ cuối cùng là để chết đi.

Tôi đến trước long nhan Thiên Chúa,

Tôi ở đó, gục mặt đứng trước Người

Vì tay Người dang cầm một quyển sách,

Và sách ấy là cuốn Sách Hằng Sống.

Chúa nhìn và quyển sách rồi bảo:

“Tên con đâu, sao Ta tìm không thấy.

Có một lần ta định viết tên con,

Nhưng đến giờ Ta vẫn chưa chưa tìm được... thời gian!”

Nguyên tác: Do You Love Him?
Trần Duy Nhiên dịch

Read more...

Thứ Tư, 17 tháng 7, 2013

LỜI NÓI DỐI CỦA CHA

0 comments
 
Để đến hôm nay, khi đã thành đạt, vợ đẹp, con ngoan. Cuộc sống hối hả, vô thường vô tận. Nó cũng chẳng bao giờ đóai hoài đến cái đầu, hay miếng xương con cá. Vì những thứ đó đã được vợ nó bỏ đi, chỉ mang phần thịt lên mâm cơm.
***

Cha mẹ nó lớn tuổi mới cưới nhau. Hồi đó, gia đình nghèo khó. Mẹ mất sớm, cha tần tảo nuôi 3 anh em nó nên người. Nhà gần sông, nhưng cha đau yếu, ít khi có được con cá mà ăn, mà có được bữa cá đã là thịnh soạn lắm với anh em nó rồi. Nó còn nhớ, mỗi lúc ăn cá, cha thường bảo: “Để tao ăn đầu và xương”

 

Nó nhanh nhẩu: “Tại sao hả cha?”

Cha nó nói vẻ mặt nghiêm nghị, kiểu răn dạy: “Vì cha già rồi, hay đau đầu, nên ăn đầu thì nó sẽ bớt đau – cái này gọi là ăn óc bổ óc, hiểu không? Xương yếu, ăn xương thì sẽ cứng cáp hơn. Có vậy mà cũng không hiểu hả?”

Tâm hồn trẻ con, nó và hai đứa em đinh ninh là cha nói thật. Mỗi lúc đến bữa ăn, nó còn nhanh nhẩu sẻ ra từng phần. Bỏ đầu và xương qua cho cha nó. Ba anh em tranh nhau phần thịt. Có những lúc nó cũng phân vân, những khi như thế, cha nó lại bảo: “Hồi nhỏ, ông bà nội cho tao ăn thịt suốt, giờ nhìn thịt là cha thấy ớn quá, sau này lớn các con cũng như cha thôi.”

Thấm thoắt thoi đưa, anh em nó lớn lên, và cha nó già đi. Sau này, khi nó đủ hiểu biết mới nhận ra những lời cha nó nói trước đây là nói dối, thì cũng là lúc đời sống của gia đình nó khấm khá hơn. Anh em nó có thể thay cha đi đò, đi sông, mò cua, thả cá. Vì thế mà cha nó cũng thỉnh thoảng ăn thịt, hay ăn thường xuyên nó cũng chẳng nhớ. Vì tuổi trẻ bồng bột, không dám – không ngẫm nghĩ nhiều về yêu thương, hay vì cha nó cố tìm cách cho “lời nói dối” được anh em nó chấp nhận hơn, nó cũng chẳng còn nhớ.

Để đến hôm nay, khi đã thành đạt, vợ đẹp, con ngoan. Cuộc sống hối hả, vô thường vô tận. Nó cũng chẳng bao giờ đóai hoài đến cái đầu, hay miếng xương con cá. Vì những thứ đó đã được vợ nó bỏ đi, chỉ mang phần thịt lên mâm cơm.

Hôm nay là ngày giỗ lần thứ 10 của cha nó. Nhìn di ảnh ba gầy còm, nhưng nở một nụ cười tươi sáng. Nhìn con cá chiên to đùng, lấp lánh mỡ mà vợ đặt lên bàn thờ, nó chợt bất giác rơi lệ. Một cơn đau từ đâu hiện về nhói lòng vô tận. Nó phải quay mặt đi để lau hàng lệ, để giấu vợ con. Nhưng nó không thể xóa đi được hình dáng cha già còm cõi, xiêu vẹo bước đi bên sông, “cha đi thả cá mùa nước nổi”. Rồi sau đó là những trận thương hàn triền miên hành hạ ông. Nó không thể xóa đi được cái ý nghĩ “nếu cha ăn nhiều thịt hơn, thì đã không già yếu như thế”. Vừa khấn vái, nó lại bất giác kêu lên những tiếng “cha” từ trong cổ họng.

Đến lúc ra bàn ăn. Nhìn vợ đang xẻ thịt con cá, để bỏ đi phần đầu và xương. Nó giữ tay vợ lại: “Em, để anh ăn đầu, đừng bỏ đi”.

Vợ hiểu. Vợ nó bỏ đầu cá qua cho chồng. Chỉ có cô con gái nhỏ là thắc mắc “Sao hôm nay ba lại ăn đầu, nó lắm xương, nó sẽ làm đau ba đấy”.

Nó xoa đầu con gái, nuốt tiếng nấc đang chầu chực nơi cổ họng vào trong, bảo “Dạo này ba hay đau đầu, nên ăn đầu sẽ hết đau con gái à, cái này gọi là ăn đầu bổ đầu đấy con yêu”.

Nó vừa ăn vừa cố cho những giọt nước mắt không tràn xuống bát cơm.
Nguồn: Sưu tầm
Read more...

Thứ Hai, 15 tháng 7, 2013

HÃY TẬN HƯỞNG MỔI GIÂY PHÚT CỦA CUỘC ĐỜI !

0 comments

1. Hãy vui với nguời khác như bạn bè, bà con,
…. đừng tìm vui trong việc tích trữ của cải.
 
2. Lập chuơng trình tiêu xài hết tiền của mà bạn để dành.
…. Bạn xứng đáng tiêu pha nó trong mấy năm còn lại của đời nguời.
…..Nếu được, cứ đi du lịch.
…..Để của lại cho con, chúng nó sẽ gấu ó nhau và nhiều chuyện rắc rối xảy ra sau khi bạn qua đời.
 
3. Hãy sống với thực tại .
….Đừng sống cho quá khứ hay cho tương lai.
….Bạn có ngày hôm nay trong tay bạn.
Ngày hôm qua thì đã qua, ngày mai thì chưa đến hoặc không bao giờ đến.
 
4. Hãy vui với lũ cháu nội ngoại của bạn (nếu bạn có),
…. nhưng đừng làm kẻ giữ trẻ trọn thời gian.
…..Trách nhiệm nuôi dạy trẻ là của cha mẹ nó.
Sau khi bạn đã nuôi con nên nguời rồi, bạn không còn trách nhiệm gì với bầy cháu của bạn. Đừng thấy áy náy khi từ chối giữ trẻ nếu bạn không thấy thích thú chăm sóc trẻ.
 
5. Chấp nhận sự già yếu, đau nhức của tuổi già. ….Hãy vui với những gì mình còn làm được
 
6. Vui với những gì bạn có.
…..Đừng lao nhọc tìm những gì bạn không có. Đã trễ rồi, thời gian không còn nhiều nữa..
 
7. Hãy vui cuộc đời với người phối ngẫu (vợ / chồng), con cháu, bạn bè..                
….Nguời khác yêu bạn, phải yêu chính bạn chớ không phải những gì bạn có.
Ai yêu những gì bạn có chỉ gây khổ cho bạn mà thôi.
 
8. Tha thứ cho mình và cho nguời.
….Chấp nhận sự tha thứ.
….Vui hưởng sự bình an trong tâm hồn.      

9. Làm quen với sự chết. Nó sẽ xảy ra. Đừng sợ hãi. Nó là một phần của cuộc đời.
….Chết là bắt đầu một cuộc đời mới hơn, tốt đẹp hơn.
….Chuẩn bị một cuộc sống mới với Đấng Tạo Hóa.

10-Hãy vui sống với Tuổi Già 

Trước tuổi trung niênĐừng sợ hãi!
Sau tuổi trung niênĐừng tiếc nuối!
Hãy tận hưởng cuộc đời khi có thể


Đừng đợi đến khi chân hết lết nổi, rồi mới tiếc nuối.
Khi nào thể lực còn cho phép, hãy đến thăm những nơi mình thích

Khi có cơ hội, hãy họp mặt cùng các bạn già.

Họp mặt không những chỉ để ăn uống mà vì thời gian của chúng ta không còn bao nhiêu. 

Tiền gởi trong Ngân Hàng chưa hẳn là của bạn. Khi có dịp tiêu xài, hãy tiêu xài, và hãy tự chăm lo tốt cho mình vì bạn đã già rồi

Bạn thích ăn gì, cứ ăn. Điều quan trọng nhất là bạn cảm thấy hạnh phúc

Thực phẩm tốt cho sức khỏe- bạn nên ăn thường xuyên và nhiều vào

Thực phẩm không tốt cho sức khỏe- bạn cũng nên ăn nhưng ăn ít thôi – chứ đừng nhịn

Hãy chữa bệnh với sự lạc quan, dù bạn giàu hay nghèo.

Không ai tránh khỏi Sinh, Lão, Bệnh, Tử

Không có ngoại lệ, đời là thế

Đừng sợ hãi hay ưu tư khi bạn trở bệnh .

Hãy sắp xếp trước mọi việc và sẵn sàng ra đi không tiếc nuối.

Hãy để các bác sĩ săn sóc thân thể bạn, để Thượng Đế săn sóc cuộc đời bạn và yêu thương bạn, còn bạn phải làm chủ lòng mình.

Con cái chúng ta sẽ tự gây dựng nên sự nghiệp của chúng 

Hãy lo gìn giữ Bốn Báu Vật của bạn

1-   Thân thể già nua mình - hãy chăm sóc  nhiểu hơn cho sức khỏe của bạn vì không ai lo cho bạn tốt hơn là chính bạn


2-  Tiền hưu trí - Đây  là tiển “mổ hôi nước mắt” của bạn thì tôt nhất bạn nên giữ cho chính mình


3-  Ngưi bạn đời già nua - Hãy trân quý mỗi khoảng khắc còn được gẩn gũi ngưởi bạn đời, vì rồi một ngưởi sẽ phải ra đi trước


4- Các bạn già – Mỗi khi có dịp hãy tìm gặp các bạn già. Với thời gian, những cơ hội này sẽ hiếm dần


MỖI NGÀY HÃY CƯỜI VANG, NHẢY NHÓT VÀ VUI VẺ VỚI BẠN BÈ
Nước chảy xuôi chứ không bao giờ chảy ngược
Đời sống cũng vậy, hãy vui sống lên!
Nguồn: Sưu Tầm
Read more...

Chủ Nhật, 14 tháng 7, 2013

27 Điều “Cần và Đủ” Cho Cuộc Sống Của Bạn

0 comments

"Khi quyết định sẽ làm một sự thay đổi lớn thì hãy lẳng lặng mà thay đổi, nếu người ta nhận thấy thì mới gọi là thành công..."

 

1. Nếu nhắn tin cho người ta mà lâu không thấy người ta trả lời, đừng nhắn nữa. Nếu thật sự cần? Hãy tìm đến tận nơi! Đừng chờ đợi những gì bạn muốn mà hãy đi tìm kiếm chúng.




2. Nếu không có ai bên cạnh, hãy thử một mình nghe nhạc, đọc sách, chơi game, xem phim, viết blog, viết nhật ký... Hãy tập quen dần với bản thân.




3. Nếu như cảm thấy đau đớn trong lòng, hãy tìm một góc nhỏ hoặc trốn trong chăn khóc một trận thật to. Khóc xong rồi ngày mai lại vui vẻ tiếp tục cuộc sống trên chính đôi chân mình...




4. Nếu có một ai đó làm chậm bước chân của bạn, hãy nhẹ nhàng rẽ sang hướng khác.




5. Nên nhớ rằng người duy nhất có thể làm tổn thương bạn là chính bản thân bạn...  Nếu có ai làm tổn thương bạn sâu sắc thì chỉ vì bạn đã cho phép người đó làm vậy mà thôi...




6. Lúc đau buồn nên tìm một người bạn mà mình tin tưởng để trút tâm sự, không nên chịu đựng một mình. Đừng để nỗi buồn phải chứa cả nỗi cô đơn...




7. Khi yêu một ai đó thì hãy gom hết dũng cảm mà nói ra. Thà rằng đau một cách cao ngạo còn hơn yêu trong lén lút.




8. Đừng vì cô đơn mà chọn đại một người để yêu vì rồi sau đó bạn sẽ cô đơn trong chính tình yêu ấy. Điều đó đáng sợ hơn gấp ngàn lần. Những lúc đó hãy tìm một người bạn tri kỷ...




9. Nhớ kỹ ngày sinh của người mình yêu thương, đó là gia đình và chính bản thân mình. Hãy thử mua quà tặng mẹ trong sinh nhật mình vì đó là người vất vả nhất khi mình sinh ra đời.




10. Khi tâm trạng không vui đừng làm gì điên rồ mà hãy chọn một giấc ngủ vì đó là thứ êm ái nhất...




11. Đừng bao giờ hỏi người khác có nhớ, có yêu mình không. Nỗi nhớ và tình yêu không thể cảm nhận bằng tai càng không thể dựa vào lời nói của bất cứ ai... Phải tin vào cảm nhận bản thân lúc đó sẽ chẳng cần một câu trả lời nào cả...




12. Không nên quan trọng hóa vấn đề với một số người hoặc một số việc, hãy để tất cả thuận theo tự nhiên. Thế giới vốn lạnh lùng và ích kỉ, quá quan trọng một việc gì đó sẽ đánh mất những việc còn lại, kể cả giá trị bản thân...




13. Đôi khi có ngốc nghếch một chút cũng chẳng sao, chẳng ai phải thông minh suốt cả đời...




14. Dù trong bất kỳ tình huống nào cũng không nên nói xấu người khác. Nếu bắt buộc phải nói thì hãy nói vài lời tốt đẹp. Nếu cần chỉ trích thì nên nhớ chỉ những người quan trọng với mình mới xứng đáng với những nhận xét chân thật ấy...




15. Dòng sông không có hình dạng, nhưng nó bị bó buộc vào trong những ranh giới của chính mình. Vậy ý nghĩ cũng là vô tận, cho đến khi nào nó tự đặt ra cho mình một nhà tù cho những tư duy của mình.




16. Một người bạn khác phái có thể bằng mười người bạn cùng phái với mình.




17. Suy nghĩ những điều bạn sắp nói nhưng đừng nói hết những gì bạn nghĩ.




18. Khi quyết định sẽ làm một sự thay đổi lớn thì hãy lẳng lặng mà thay đổi, nếu người ta nhận thấy thì mới gọi là thành công...




19. Hạn chế tranh cãi với người khác. Trong cơn giận người ta rất đáng sợ, sẽ vì mất điều khiển mà nói hoặc làm những điều đáng sợ không kém vô tình làm bạn tổn thương... đọc lại điều 5.




20. Cho dù phát sinh mâu thuẫn với bất cứ ai, cố gắng giải quyết trong vòng 24h, càng để lâu sự việc sẽ càng khó giải thích. Một lời xin lỗi không chứng minh bạn đã sai. Nó thể hiện sự ứng xử thông minh của bạn.




21. Lúc không vui buổi sáng có thể ngắm trời xanh mây trắng, buổi tối có thể ngắm trăng ngắm sao, đất trời bao la rồi sẽ có nơi thuộc về mình.




22. Đừng vì quá đau khổ mà đổ lỗi cho hoàn cảnh khi thất bại... Phải nhớ rằng không phải chỉ cần cố gắng tới cùng là sẽ thành công...




23. Sinh nhật mình không ai tặng quà cũng còn tốt hơn chán vạn lần sinh nhật mình mà mình không hề nhớ đến. Thông điệp là hãy yêu thương bản thân trước khi muốn nhận tình thương từ ai đó...




24. Đừng bao giờ cố che giấu tình cảm của mình vì nó luôn thể hiện ra bên ngoài bằng cách này hay cách khác.




25. Đôi khi có thể khóc sướt mướt khi xem cảnh đời đáng thương của người khác nhưng đối với bản thân thì hãy dành thời gian nhỏ nước mắt để làm những chuyện khác có ích hơn...




26. Nghe nhiều thêm khôn ngoan, nói nhiều thêm hối hận, im lặng là nghệ thuật lớn lao của cuộc đàm thoại




27. Sống bất cần một chút đôi khi là cách duy nhất để bạn nhận ra bạn phải sống vì bản thân mình





Nguồn: Sưu tầm
Read more...

HÃY CHO MỘT NỤ CƯỜI

0 comments


Một bệnh nhân nọ được đưa vào một bệnh viện do các tu sĩ điều khiển. Người ta không để cho anh nằm điều trị trong một căn phòng riêng rẽ mà lại đặt anh nằm chung với các bệnh nhân khác trong một phòng lớn. Vừa mới được khiêng vào căn phòng, người đàn ông đã bị các bệnh nhân khác tuôn đến bao xung quanh. Người thì kéo chăn, kẻ nắm áo, kẻ bứt tóc. Không mấy chốc, anh bị quăng xuống khỏi giường giữa những tiếng cười đùa của các bệnh nhân khác.


Không chịu đựng nổi trò chơi quái ác của các bệnh nhân, người đàn ông mới la hét để kêu cầu vị phụ trách. Anh trình như sau: “Tại sao ông lại đưa tôi vào đây. Tất cả các bệnh nhân xung quanh tôi đều cười đùa, nghịch ngợm như một đám con nít. Hẳn họ không đau yếu như tôi”.


Vị phụ trách mỉm cười đáp: “Họ còn đau yếu hơn cả anh. Nhưng tất cả đều khám phá ra một bí quyết, một bí quyết mà ít người ngày nay biết đến hoặc có biết đến, họ cũng không tin”.


Người đàn ông muốn biết bí quyết ấy. Vị phụ trách bệnh viện mới lấy một cái cân có hai đĩa ở hai đầu. Ngài lấy một hòn đá đặt vào một đĩa cân, đĩa cân ở đầu bên kia liền được nhắc lên… Ngài giải thích như sau: Tôi vừa trình bày cho ông một bí quyết của các bệnh nhân ở đây. Chiếc cân này là biểu trưng của tình liên đới giữa con người với nhau. Hòn đá biểu hiện cho nỗi đau khổ của ông. Khi đau khổ đè nặng trên ông, thì ở đầu cân bên kia, niềm vui có thể đến với một người nào đó. Niềm vui và nỗi khổ thường sánh vai với nhau. Nhưng nỗi khổ cần phải được đón nhận và dâng hiến, chứ không phải để giữ riêng cho mình. Hãy làm cho những người khác trở thành trẻ thơ, hãy làm cho nụ cười được chớm nở trên môi của người khác cho dẫu ta đang hấp hối”.


Cái chết của Ðức Kitô là cái chết của một người cho tất cả mọi người. Ðó là Tình Yêu được dâng hiến cho tất cả mọi người. Ðó là Hy Sinh cho tất cả mọi người. Ðó là Lý Tưởng của một người sống và chết cho mọi người.


Nhìn ngắm Ðức Kitô trên thập giá, chúng ta thấy được định nghĩa đích thực về con người: con người chỉ có thể thể hiện được trọn vẹn tính người khi sống cho người khác. Càng sống cho tha nhân, con người càng tìm lại được chính bản thân. Càng chia sẻ với người khác, con người càng trở nên phong phú…


Có của cải, có thì giờ, có niềm vui để chia sẻ đã đành, nhưng con người còn có cả một kho tàng khác để chia sẻ cho người khác: đó là nỗi đau khổ, sự bất hạnh, những hy sinh âm thầm của mình.


Âm thầm đón nhận một đau khổ mà không than trách, không phàn nàn, nhưng luôn để lộ trên khuôn mặt sự vui tươi, tinh thần lạc quan: đó là một trong những chia sẻ cao độ nhất mà chúng ta có thể dành cho người khác.


Vác lấy khổ đau để trở thành gánh nặng cho người khác: đó là một trong những chia sẻ cao quý nhất mà chúng ta có thể dành cho người khác.


Dâng từng khổ đau, hy sinh và âm thầm phục vụ từng ngày để cầu nguyện cho tha nhân: đó là một trong những chia sẻ cao đẹp nhất, bởi vì chỉ có Chúa mới thấy được giá trị của sự chia sẻ ấy.


Trích: Lẽ Sống


Read more...

Thứ Năm, 11 tháng 7, 2013

NHỮNG THỨ BẠN CÓ THỂ TRAO TẶNG

0 comments



Bạn có biết rằng ngay cả khi bạn không còn một đồng, bạn và tôi luôn có rất nhiều thứ có thể trao tặng? Đừng chần chừ. Quy luật trong cuộc sống chính là, khi bạn gieo, bạn sẽ gặt. Có rất nhiều thứ bạn có thể cho đi.



Hãy đặt chiếc ví của bạn sang một bên, và suy nghĩ về những điều khác - tình cảm của bạn, thời gian của bạn, tấm lòng của bạn và sự cảm thông của bạn. Dưới đây là 11 điều giúp bạn bắt đầu.




1. Hãy trao tặng một nụ cười. Hãy mỉm cười với mỗi một người bạn gặp, và bạn sẽ nhận lại nụ cười.



2. Hãy nói ra những suy nghĩ tốt. Hãy nói ra những suy nghĩ tốt đẹp về người khác, ngay cả về những việc bạn đang làm, và bạn sẽ sống một cuộc sống tốt đẹp, và bạn sẽ suy nghĩ tốt về bản thân.



3. Hãy trao tặng một lời tử tế. Hãy nói một lời tử tế với người khác và sự tử tế sẽ trở lại với bạn.



4. Hãy trao tặng sự vui vẻ. Hãy cho đi sự vui vẻ và tâm trạng của bạn sẽ càng vui vẻ và phấn khởi hơn.



5. Hãy trao tặng sự biết ơn. Hãy cho đi sự biết ơn và cuộc sống của bạn sẽ thêm giá trị, và bạn cũng sẽ được người khác biết ơn.



6. Hãy trao tặng sự động viên. Hãy cho đi sự động viên và bạn sẽ được đầy tràn dũng khí để đương đầu với mỗi một ngày, và bạn cũng sẽ có được sự động viên từ những người khác.



7. Hãy trao tặng sự kính trọng. Hãy cho đi sự kính trọng khi nó xứng đáng được trao tặng, vì trao tặng sự kính trọng cũng chính là một việc làm danh dự.



8. Hãy trao tặng niềm hạnh phúc. Hãy cho đi niềm hạnh phúc và bạn sẽ có được cảm giác hạnh phúc đi kèm với hạnh động ấy, và chính niềm hạnh phúc cũng sẽ đến với bạn.



9. Hãy trao tặng thời gian của bạn. Việc cho đi thời gian của bạn sẽ mang đến ảnh hưởng to lớn hơn cả khi bạn cho đi chính bản thân bạn, và bạn sẽ được ban thưởng theo cách bản thân bạn không thể nào tưởng tượng được.



10. Hãy trao tặng niềm hy vọng. Hãy cho đi niềm hy vọng và bạn sẽ thấy sự tuyệt vọng biến mất, niềm tin xuất hiện và niềm vui dâng tràn.



11. Hãy trao tặng lời cầu nguyện. Cầu nguyện cho những người bạn và cho kẻ thù. Có quá nhiều sự oán giận nơi thế giới của chúng ta, và những lời cầu nguyện sẽ mang đến những điều kỳ diệu.



Hãy trao tặng, hãy cho đi, và bạn sẽ sống trọn vẹn!



Peter G. James Sinclair
                                                    (Thiên Ân dịch)
Read more...